Chương 24
bởi adminAnh tới thường xuyên hơn.
Cà phê mang theo cũng đổi từ cà phê hòa tan thành cà phê xay tại chỗ.
Thỉnh thoảng còn mang chút snack cho mèo.
Cho cả Tướng Quân và Dạ.
Có một lần, anh mang tới một bó hoa.
Hoa baby trắng.
Đặt ở huyền quan.
Không nói gì cả.
Khi Tướng Quân nhìn thấy bó hoa, tai mèo khẽ run ba cái.
Bài viết tối hôm đó:
“Anh ta mang hoa tới.”
“Không nói là cho ai.”
“Nhưng lúc sen nhìn thấy hoa thì khựng lại một giây.”
“Chỉ một giây thôi.”
“Sau đó cô ấy cắm hoa vào cái bình trong bếp đã bỏ trống rất lâu.”
“Trước kia trong bình là hoa khô. Mua từ hai năm trước. Sớm đã không còn mùi hương nữa.”
“Bây giờ thì có rồi.”
“Mùi của hoa baby.”
“Tôi không ghét.”
Xuống thêm một dòng nữa —
“Vẫn hơi ghét một chút.”
Tôi đọc xong thì úp điện thoại xuống giường, xoay người một cái.
Rồi lại xoay về, nhìn bó baby trên bệ cửa sổ.
Dưới ánh trăng, những bông hoa trắng tụ thành từng chùm.
Rất yên tĩnh.
Rất đẹp.
Giống nụ cười của một người nào đó.
Nụ cười rất nhạt thỉnh thoảng xuất hiện trên gương mặt lạnh cứng kia.
Tôi nhắm mắt lại, khóe môi vô thức cong lên một chút.
Trong chăn, Tướng Quân ở hình mèo đang cuộn bên chân tôi.
Nó động đậy, dùng móng vuốt khẽ chạm vào mắt cá chân tôi.
“Biết rồi.” Tôi nhắm mắt nói.
Không biết là đang đáp lại điều gì nữa.
Nhưng Tướng Quân dường như hiểu.
Nó vùi đầu vào trong chăn.
Ba tháng sau.
Rất nhiều chuyện đã thật sự ổn định.
“Nhật Ký Của Meo” tái bản tới lần thứ năm, tổng doanh số vượt ba mươi vạn bản.
Nhà xuất bản tăng lương cho tôi, còn thăng chức phó tổng biên tập.
Fan Tiểu Hồng Thư của Tướng Quân đạt một trăm hai mươi vạn.
Nó trở thành IP thú cưng nổi tiếng nhất internet.
Dù chẳng có ai biết người viết những bài nhật ký kia thật sự là một con mèo.
Linh thực của Dạ đã được đào thải hoàn toàn.
Linh lực của cậu đang chậm rãi hồi phục.
Hơn nữa —
“Cảm nhận được rồi.” Một buổi tối nọ, Dạ đột nhiên lên tiếng.
Dáng hóa hình của cậu cao hơn Tướng Quân, lạnh hơn Tướng Quân, yên lặng hơn Tướng Quân.
Nhưng khi nói câu này, trong đôi đồng tử vàng lại tràn đầy ánh sáng.
“Khí tức của người định mệnh. Ở ngoại ô. Rất xa, nhưng chắc chắn tồn tại.”
Tướng Quân kích động tới mức đuôi quay vòng vòng.
“Thật hả?!”
“Thật.”
Bạc Diễn giúp truy tìm phương hướng.
Cuối cùng xác định ở một nông trại trồng hoa vùng ngoại ô.
Chủ nông trại là một cô gái ngoài hai mươi tuổi, ngày nào cũng một mình chăm sóc cả cánh đồng hoa lớn.
Bạc Diễn dẫn Dạ tới đó.
Khi Dạ bước vào cánh đồng hoa, cô gái đang ngồi xổm giữa khóm hoa nhổ cỏ.
Mèo đen từng bước từng bước đi tới.
Cô gái ngẩng đầu lên.
Nhìn thấy một con mèo toàn thân đen tuyền đứng giữa biển hoa, đôi mắt vàng không chớp nhìn cô.
“Wow.” Cô gái nhỏ giọng nói. “Mèo đẹp quá.”
Cô đưa tay ra.
Dạ đi tới, tựa đầu vào lòng bàn tay cô.
Chuyện phía sau thì không kể chi tiết nữa.
Tóm lại Dạ đã tìm được người định mệnh của mình.
Một cô gái trồng hoa.
Yên tĩnh và ấm áp.
Rất hợp với Dạ.
Ngày ký kết khế ước, tôi và Tướng Quân đều có mặt.
Hai luồng ánh vàng gần như đồng thời sáng lên.
Dấu ấn trên mu bàn tay Dạ và dấu ấn trên cổ tay cô gái trồng hoa.
Tướng Quân đứng cạnh tôi, ở hình người, nhìn anh trai mình cuối cùng cũng không còn lang thang nữa.
Cậu thấp giọng nói một câu —
“Mười hai năm. Cuối cùng cũng tới rồi.”
Tôi siết nhẹ tay cậu.
Ngón tay cậu lập tức đan chặt lấy tay tôi.
Trên đường về, Bạc Diễn dừng xe bên bờ biển.
Hoàng hôn rất đẹp.
Sau khi chia tay Dạ, Tướng Quân biến lại thành hình mèo, cuộn trên đầu gối tôi, buồn bực không vui.
“Không phải cậu nên vui sao?”
Nó vẫy đuôi một cái.
“Tôi vui chứ. Nhưng… sau này nó sẽ không ở nhà chúng ta nữa.”
“Nó sẽ tới thăm cậu mà.”
“Ừm.”
Bạc Diễn ngồi ở ghế lái, nhìn chúng tôi qua gương chiếu hậu.
Anh không nói gì.
Chỉ đưa tay chỉnh lại góc gương.
Chỉnh tới vị trí vừa khéo có thể nhìn thấy tôi.
Tướng Quân phát hiện rồi.
Nó dựng một bên tai lên, dùng móng vuốt đạp nhẹ lên tay tôi.
Tôi hiểu ý đó.
0 Bình luận