Header Background Image

Gác Xép

phiêu lưu qua con chữ

Truyện Mới Cập Nhật

Tám cuốn thẩm công dung

Đại lang nhà họ Thôi cưới vợ, tổng cộng dùng hết tám quyển sổ. Mỗi năm một quyển, ghi kín những lời đánh giá về …

Tránh xa hoàng đế xuyên không

Khi tuyển phi, Hoàng đế hỏi ta: “How are you?” Ta nghe rõ mồn một tiếng lòng của Lâm Lộc: …

Thúc Mãn Xuân Quang

束满春光 – Thúc mãn xuân quang : ôm trọn sắc xuân Ta trời sinh đầy đặn, biểu ca lại chê …
Cover for Gác xép
3
Gác xép

Gác xép

Ở đây có truyện

3 tuần trước

Gác xép
(fuII) Thôi gia đại lang cưới vợ, tổng cộng dùng tám quyển sổ.Mỗi năm một quyển, ghi kín đức, ngôn, dung, công của ta — vị hôn thê này.Không thiên vị, không nể tình.Mãi đến năm thứ tám đạt chuẩn, hắn mới cưới ta vào cửa.Người đời đều khen hắn giữ lễ, tình sâu.Cho đến một buổi gia yến nhiều năm sau khi thành thân,Ta đau bụng đến không chịu nổi.Hắn lại mặt mày không vui, lén nhắc nhở:“Cách cầm đũa sai quy củ, lần sau không được tái phạm.”Đêm đó, cơn đau bụng của ta càng nặng hơn.Còn chưa kịp nói với hắn rằng ta đã có thai, ta đã cùng đứa con trong bụng ra đi.Mở mắt lần nữa, ta đứng ở hiện trường khảo hạch năm thứ bảy.Thôi Chiêu đang nhíu mày, liệt kê nguyên nhân năm nay không đạt:Hoa cài tóc lệch nửa ly, nấu trà quá năm nhịp thở, bước chân dài hơn một tấc…“Như vậy thì làm sao làm được chủ mẫu? Cứ tiếp tục thế này, ta sẽ thay muội tìm một nhà chồng khác.”Lần này ta không giải thích, chỉ nhẹ nhàng cúi người hành lễ:“A Hòa bằng lòng.”01Lời vừa dứt, xung quanh lập tức yên tĩnh.Mọi người đều mang vẻ mặt không thể tin nổi.Cũng phải.Ta xưa nay si mê quấn quýt Thôi Chiêu, trong lòng trong mắt chỉ nghĩ đến chuyện gả cho hắn.Nay dễ dàng đồng ý gả cho người khác, quả thật không giống chuyện ta sẽ làm.Thôi Chiêu cũng ngẩn ra một chút.Hiếm khi hắn ngẩng đầu khỏi quyển sổ, ánh mắt rơi trên mặt ta:“Muội chắc chứ?”Ta khẽ mỉm cười:“A Hòa tự biết dung mạo tầm thường, khó xứng với quân tử.”“Hôn ước từ thuở bé chẳng qua chỉ là lời nói đùa của bậc phụ mẫu, vốn không nên tính là thật. Nếu ta gả cho người khác, không tiếp tục làm lỡ biểu huynh nữa, mới xem như không phụ mối quen biết này.”Sắc mặt hắn đột nhiên trầm xuống, nặng nề đặt bút xuống.“Chẳng lẽ muội quên rồi sao, ta chưa bao giờ chịu người khác uy hiếp.”“Những lời này của muội tốt nhất là thật lòng. Đừng đến lúc hối hận, lại vừa chạy vừa khóc vừa quỳ xuống cầu xin ta.”Nói xong, hắn liền bỏ đi.Con người Thôi Chiêu, giỏi nhất là lạnh nhạt với người khác.Hắn thường vì khảo sát phẩm hạnh của ta mà trách móc khắt khe.Nếu ta chỉ hơi để lộ chút bất mãn.Hắn sẽ lập tức lạnh mặt, không nói với ta thêm một câu nào.Mỗi lần chưa đến một canh giờ.Ta lại xám xịt chạy đến trước mặt hắn cúi đầu cầu xin tha thứ, dáng vẻ khó coi đến cực điểm.Hắn đã quá quen rồi.Đến mức lần này, dù ta nói ra lời hủy bỏ hôn ước.Hắn vẫn cảm thấy ta chỉ đang giận dỗi.Chỉ là hắn không biết,A Hòa trước kia đã ch/ ế/ t trong cơn đau bụng đêm ấy rồi.Ta của hiện tại đứng ở đây, không muốn tranh giành gì nữa.Cũng không muốn quay đầu nữa.02Đời trước,Những phu nhân thế gia kia đều khen ta có số tốt, gả cho Thôi Chiêu.Nói hắn phẩm hạnh cao khiết, đoan chính nhã nhặn.Nói hắn mới hai mươi bốn tuổi đã đứng trên vạn người, gánh vác cả Thôi thị nhất tộc.Nói sau khi thành thân hắn chưa từng nạp thiếp, một lòng một dạ với ta.Nhưng những chua xót phía sau, chỉ mình ta biết.Thôi Chiêu xưa nay khắc chế giữ lễ.Đối đãi với người vợ là ta, cũng không vượt khỏi khuôn phép ấy.Ngay cả dáng đi, lượng cơm ăn của ta, cũng bị hắn quy định chặt chẽ.Những người khác trong Thôi thị luôn âm thầm hoặc công khai chê cười, làm khó ta.Bà mẫu vốn đã không hài lòng với xuất thân của ta, sau khi thành thân luôn lấy chuyện ta chưa mang thai ra phạt ta đứng học quy củ, mỗi lần đứng liền hai canh giờ.Ta cũng muốn có thai.Nhưng con người Thôi Chiêu, ngay cả chuyện phòng the cũng có kế hoạch cực kỳ nghiêm ngặt.Ngày tháng định sẵn, số lần định sẵn.Đến giờ thì lập tức đứng dậy mặc áo, chưa từng ở lại thêm một khắc.Năm thứ ba sau khi thành thân, cuối cùng ta cũng có thai.Ngày hôm ấy gia yến, ta vốn muốn tìm cơ hội nói với hắn.Nhưng vừa ngồi xuống không lâu, bụng dưới đã từng cơn đau âm ỉ.Ta cố nhịn, trán túa mồ hôi lạnh, ngay cả đũa cũng sắp cầm không nổi.Thật sự chống đỡ không được, ta chỉ đành rời tiệc trước.Sắc mặt Thôi Chiêu lại từng chút một trầm xuống.“Cách cầm đũa sai quy củ, lần sau không được tái phạm.”Chưa đi được mấy bước, ta đã ngã xuống bụi cỏ ngoài hoa sảnh, m/ á/ u dưới thân bắt đầu chảy từng dòng.Mọi người còn bận nâng chén đổi ly, không một ai ra ngoài tìm ta.Ngay cả tỳ nữ của ta cũng bị muội muội hắn, Thôi Thanh Hà, sai đi rót rượu.Không biết đã qua bao lâu,Khi ý thức tan rã, ta nghe thấy trong sảnh Thôi Thanh Hà đang nói chuyện.“Đại ca, huynh nhìn bộ dạng nàng ta vừa ôm bụng xem, thật buồn cười. Tám phần là lại tham ăn rồi đau bụng.”“Huynh quan cư nhất phẩm, nàng ta chỉ là một nha đầu quê mùa từ Thái Thương đến, nào xứng với huynh? Chẳng qua là biểu tiểu thư vòng vèo không biết bao nhiêu đời, ỷ vào chuyện cha nàng ta từng cứu phụ thân một mạng mà thôi.”“Lư cô nương kia gia thế tốt, phẩm hạnh tốt, ngưỡng mộ huynh nhiều năm, lại bị nàng ta làm lỡ, thật thay huynh không đáng.”Ta xuyên qua khe cỏ dại.Nhìn thấy Thôi Chiêu trầm mặt, há miệng nói gì đó.Nhưng ta không nghe thấy nữa.Tám phần cũng là lời châm chọc ta thôi.Hóa ra, là ta đã làm lỡ chàng.Nếu có kiếp sau, ta vẫn nên buông tha cho chàng.Cũng buông tha cho chính ta.03Dòng suy nghĩ trở về hiện thực.Ta sờ lên bụng dưới bằng phẳng không có gì khác thường, vô cùng may mắn.May quá, ta còn chưa gả cho hắn.Mọi chuyện vẫn còn kịp.Cuối cùng không cần vì chiều theo Thôi Chiêu mà giữ quy củ nữa.Đi trên đường, tâm trạng ta rất tốt.Ngay cả gió thổi tới cũng cảm thấy là tự do.Đến lúc này mới thật sự có cảm giác mình đã trọng sinh.Đi đường không cần phải căng cứng thân mình, giữ tay đúng dáng.Muốn bước dài bao nhiêu thì bước dài bấy nhiêu.Sau khi về đến viện, những quy củ “không được tham ăn, không được ăn mặn tanh” càng bị ta vứt ra thật xa.Ta nấu một nồi lớn mì dê Song Phượng quê nhà Thái Thương.Trước kia Thôi Chiêu chê mùi tanh nồng, bản thân không ăn, cũng không cho ta ăn, nói mùi ấy dính lên y phục là thất lễ.Nhưng bây giờ hắn không quản được nữa.Ta ăn liền hai bát lớn thật sảng khoái, mồ hôi đầy trán, giữa môi răng toàn là hương mỡ dê đậm đà.Cảm giác được ăn no, đã lâu lắm rồi.Đang hài lòng ợ một cái, Thôi phu nhân sai người đến mời ta qua.04Ngày thường Thôi phu nhân luôn lạnh mặt với ta, lúc này lại cười dịu dàng:“Đứa trẻ ngoan, những lời con nói sáng nay khiến Chiêu nhi tức không nhẹ đâu.”“Hủy bỏ hôn ước sao có thể tùy tiện nói ra? Dì còn đang chờ uống rượu mừng của hai đứa đấy!”Ta hiểu bà có ý thăm dò, nhưng cũng vui vẻ thuận nước đẩy thuyền:“Đa tạ dì yêu thương. Chỉ là những lời hôm nay, quả thật không phải lời giận dỗi.”“A Hòa từ sau khi phụ mẫu qua đời vẫn luôn sống nhờ trong phủ, có thể được Thôi phủ che chở nhiều năm đã vô cùng cảm kích. Tuyệt đối không dám tiếp tục dựa vào ân tình cầu báo đáp, làm lỡ cả đời biểu huynh.”Thôi phu nhân giả vờ tiếc nuối vài câu, rồi không khuyên nữa.Sợ ta còn dây dưa với Thôi Chiêu, bà lại lấy ra một chồng canh thiếp:“Đây là mấy ngày gần đây đưa đến phủ, con cầm về xem thử đi.”“Nếu hôn sự của con có manh mối, ta và Chiêu nhi cũng có thể yên tâm hơn.”Ta liếc qua một cái, trong lòng hiểu rõ.Đây là những tờ Thôi Thanh Hà chọn còn lại.Môn đệ thấp, gia cảnh nghèo.Nhưng ta cũng không để ý, sống qua ngày vẫn phải xem nhân phẩm.Ta liền cười nói cảm ơn, cầm canh thiếp cáo từ.Đi ra chưa được bao xa, ta nghe thấy giọng một ma ma vội vội vàng vàng:“Canh thiếp tốt mới nhận hôm nay, có nửa tờ bị lẫn vào chồng của biểu cô nương…”Thôi phu nhân lại không nhanh không chậm:“Yên tâm, những thế gia đại tộc kia mắt cao hơn đầu, dù nó có nhìn trúng, cũng chỉ là tự rước nhục mà thôi.”Ta nghe mà mơ mơ hồ hồ.Không nghĩ nhiều, liền rời đi.——————–L!nk full dưới cmt 👇 Xem thêmẨn bớt
View on Facebook

3 tuần trước

Gác xép
(FuII) Khi tuyển phi, Hoàng đế hỏi ta:"How are you?"Ta nghe rõ mồn một tiếng lòng của Lâm Lộc:"Đệt đệt đệt! Ám hiệu! Đây là ám hiệu xuyên không! Hoàng đế cũng là người xuyên không! Câu này bà biết! I'm fine thank you! Mình đã bảo Lâm Lộc này xuyên vào đây tuyệt đối không phải để làm bia đỡ đạn mà!"Nhưng ta lại lắc đầu.Hoàng đế phẩy tay, ta lui xuống.Tiếp theo là Lâm Lộc."How are you?" Hoàng đế lại hỏi một lần nữa."I'm fine, thank you. And you?"Giọng Lâm Lộc lanh lảnh và vang vọng, mang theo ý cười không sao giấu được.Tất cả mọi người trong điện đưa mắt nhìn nhau ngơ ngác, chẳng ai hiểu nàng ta đang nói cái gì.Hoàng đế chợt cười phá lên, một điệu cười mà cả đại điện này chưa ai từng nghe thấy."Lẻ đổi chẵn không đổi…" (*)"Dấu nhìn theo góc phần tư!" Lâm Lộc không cần suy nghĩ liền đáp ngay.Hoàng đế bật dậy, bước nhanh xuống bậc thềm: "Rượu ngọc dịch cung đình!""Một trăm tám một ly!" Lâm Lộc hưng phấn đến đỏ bừng cả mặt, "Rượu này thế nào?""Ngồi xuống tôi chém gió cho bạn nghe!" (**)Hoàng đế nắm chặt lấy tay nàng ta. Trên gương mặt xưa nay uy nghiêm đến mức gần như lạnh lùng, vậy mà lại rưng rưng nước mắt xúc động."Mười năm rồi, trẫm tìm mười năm rồi!""Cuối cùng cũng tìm thấy rồi!""Bệ hạ!" Mắt Lâm Lộc cũng đỏ hoe, "Thiếp cứ tưởng thế giới này chỉ có một mình thiếp…"Hắn kéo tay nàng ta, bỏ lại cả đại điện đầy ắp các tài nữ, sải bước ra ngoài.Thái giám hoảng hồn, hô với theo: "Bệ hạ, buổi tuyển tú vẫn chưa…"Lâm Lộc đi rồi, nhưng ta vẫn nghe thấy tiếng lòng của nàng ta."Lũ NPC bản địa này, đến tiếng Anh còn chả hiểu mà đòi ở đây tranh Hậu vị.""Buồn cười chết mất, nơi này sắp biến thành thế giới của người xuyên sách chúng ta rồi!"Nàng ta khoác tay Hoàng đế, biến mất ở cuối con đường trong cung.Sớm đã nghe đồn, vị thứ nữ nhà họ Lâm sau khi ngã xuống nước tỉnh dậy thì tính tình đại biến.Nay, ta chỉ nhìn một cái liền biết, lại thêm một kẻ xuyên sách nữa.2Khi tin tức Hoàng đế phá lệ độc sủng một mình Lâm Lộc truyền khắp lục cung, ta đang ngồi ở thiên điện bóc hạt óc chó.Hoàng hậu cáo ốm không ra ngoài đã nửa tháng, Quý phi đập vỡ một bộ trà cụ, các phi tần khác thì tụm năm tụm ba to nhỏ với nhau.Cung nữ đi lại trên hành lang cũng nương nhẹ bước chân hơn ngày thường, chỉ sợ xui xẻo rước họa vào thân.Lâm Lộc được ban cho ở Chiêu Dương cung, nơi gần Dưỡng Tâm điện nhất.Hoàng đế liền bảy đêm ngủ lại đó, chuyện này từ khi hắn đăng cơ tới nay quả là chưa từng có.Trong cung thi nhau đồn đại, ngôi vị Hoàng hậu sớm muộn gì cũng đổi chủ."Dựa vào cái gì chứ? Một đứa con gái thứ xuất nhà Thượng thư, mới vào cung được mấy ngày?""Nghe nói Hoàng thượng gọi ả là 'Tiên sinh', còn học cái gì mà 'Anh-gờ-lít' với ả…""Là mấy cái tiếng mọi rợ xì xồ đó hả? Yêu thuật! Chắc chắn là yêu thuật!"Ta tách vỏ óc chó, khều lấy nhân bỏ vào đĩa nhỏ, không tham gia bàn luận.Các phi tần thấy ta trước giờ vốn nhạt nhòa nên cũng chẳng thèm lôi kéo.Trong mắt họ, ta chẳng qua chỉ là một phi tần cấp thấp, không gia thế, không có chí tiến thủ, chẳng có giá trị gì để màng tới.Mấy ngày sau, bên chỗ Hoàng đế lại truyền đến tin tức mới.Thái giám tới truyền lời, nói Bệ hạ mời nương nương các cung đến điện Hợp Hoan, có ban thưởng.Ta cũng đứng lẫn trong đám đông, vị trí tít phía sau, có thể nhìn thấy bóng lưng của tất cả mọi ngườiKhông lâu sau, Lâm Lộc đến.Dưới sự dẫn đường của cung nữ, nàng ta ngồi xuống đối diện Quý phi, ở vị trí gần ghế rồng nhất.Nụ cười của Quý phi cứng đờ trên mặt, nhưng không dám phát tác.Thái giám bưng một cái khay lớn sơn son tiến vào điện.Trên khay xếp ngay ngắn mấy chục viên đan dược.Nguyên văn lời Hoàng đế là: "Các phi hãy bồi bổ cho tốt, đừng phụ lòng trẫm.""Bồi bổ" nghĩa là gì, ai nấy đều tự hiểu.Hoàng thượng đăng cơ mười năm chưa có con nối dõi, nay lại chuyên sủng Lâm Lộc, các phi tần khó có ngày ngóc đầu lên được. Nếu ai có thể sinh hạ long thai, chắc chắn sẽ mẹ quý nhờ con.Ta đứng cuối cùng, ánh mắt rơi vào chiếc khay.Đúng lúc này, tiếng lòng của Lâm Lộc giống như một cơn gió, không hề báo trước xộc thẳng vào đầu ta.Giọng nàng ta nhẹ nhàng, mang theo chút lười biếng đắc ý: "Trò này vui đấy, giống như bốc blind box vậy. Để mình xem nào…"Nàng ta xem xét những viên thuốc, tiếng nói trong lòng trở nên chăm chú: "Màu đỏ au là Sinh tử đan (thuốc dễ mang thai), màu nâu sẫm nhìn phát biết ngay là Tuyệt tự đan (thuốc vô sinh), nhưng lũ ngu này làm sao mà nhìn ra được cơ chứ, nực cười."Đến lượt ta.Ánh mắt Lâm Lộc chuyển hướng sang ta."Vương Quý nhân? Ồ, cái người mà đến tiếng Anh cũng không hiểu đây mà. Cô ta cũng tới chọn th/ uố/ c sao, số đỏ thật, vớt vát được lượt cuối. Nhưng mà sao cũng thế thôi, cô ta làm gì có cái mạng đó."Ta đã bước tới trước khay, trên đó chỉ còn lại đúng hai viên.Một nâu sẫm, một đỏ au.Ta vươn tay, lấy viên màu nâu sẫm."Thế mà lại đi chọn viên đó… Haha, xui xẻo thật! Hai chọn một mà cũng trượt, cô ta á, đúng là không có cái số hưởng."Giọng Lâm Lộc mang theo ý cười, giống như đang xem một vở kịch hài hước chẳng liên quan gì đến mình.Ta cúi đầu, cất lọ sứ vào trong ống tay áo.Lâm Lộc tưởng ta xui xẻo.Các phi tần khác chắc cũng nghĩ vậy.Nhưng ta thì không.3Một ngày mưa, cung nữ Vãn Cầm chạy ào vào, thở hổn hển nói: "Chủ tử, Thần phi nương nương có hỉ rồi. Bệ hạ phong ngài ấy làm Quý phi, còn nói muốn đại xá thiên hạ.""Ồ." Ta múc một thìa chè hạnh nhân, vị ngọt vừa vặn.Vãn Cầm nhìn ta, ngập ngừng muốn nói lại thôi.Nó theo ta ba năm, biết ta xưa nay không tranh giành, nhưng vẫn thấy lần này có gì đó khác biệt.Thần phi nhập cung chưa đầy một năm, từ một thứ nữ leo lên Quý phi, từ thị tẩm đến lúc mang thai, tốc độ này đừng nói là triều đại này, lùi lại ba triều trước cũng chưa từng thấy qua."Chủ tử, người không sốt ruột sao?" Nó nhỏ giọng hỏi.Ta đặt thìa xuống, nhìn màn mưa rả rích ngoài cửa sổ.Vãn Cầm không biết rằng trong lòng ta giờ phút này đang cuộn trào một niềm mong đợi gần như tham lam.Ta lắc đầu: "Không vội."Nó không nhìn thấy, khóe miệng ta đã không kìm được mà nhếch lên.Đêm đó, Lâm Lộc được đặc cách dọn vào thiên điện của Dưỡng Tâm điện để dưỡng thai, đây là ân điển mà ngay cả Hoàng hậu cũng chưa từng có.Thái giám cung nữ lén lút rỉ tai nhau, nói Hoàng thượng túc trực bên nàng ta, đến tấu chương cũng không thèm phê.Lâm Lộc viết trong tấu chương liệt kê chi tiết công nghệ chế tạo một thứ gọi là "xà phòng", kèm theo cả tỷ lệ nguyên liệu.Nàng ta đề nghị Hoàng đế đưa xà phòng vào kinh doanh của nhà nước, lập xưởng ở các châu huyện, lợi nhuận thu được sung vào quốc khố.Tấu chương này dâng lên đã gây sóng to gió lớn trên triều đường.Ngự sử đài hạch tội nàng ta "Hậu cung can chính", mấy vị lão thần liên danh dâng sớ yêu cầu nghiêm trị.Hoàng đế giữ tấu chương lại không xử lý, bắt tất cả mọi người phải đợi một ngày một đêm.Sau đó hắn phê xuống ba chữ: Chuẩn làm thử.Ba tháng sau, lô xà phòng của triều đình đầu tiên xuất xưởng.Bách tính kinh thành xếp hàng dài tranh nhau mua, thương lái từ Giang Nam đổ xô tới nhập hàng, lô hàng đầu tiên cháy sạch chỉ trong ba ngày.Tiếp theo là thủy tinh.Công bộ Thị lang quỳ trước điện nói chuyện này tuyệt đối không thể nào, bị Hoàng đế chặn họng bằng một câu: "Ngươi cứ thử đi đã".Ba tháng sau, mẻ thủy tinh trong suốt đầu tiên ra lò.Hoàng đế đứng trước xưởng lưu ly, đích thân nâng chiếc cốc thủy tinh đầu tiên lên ngắm nghía dưới ánh mặt trời.Nắng hôm đó đặc biệt đẹp, những đốm sáng khúc xạ rơi trên áo long bào của hắn.Nghe đồn hắn đã quay sang nói với Lâm Lộc bên cạnh một câu: "Nàng là phúc tinh của trẫm". Họa sư đi theo đã vẽ lại khung cảnh này, treo ngay trong Dưỡng Tâm điện cho quần thần chiêm ngưỡng.Tiếp đó là xi măng.Rồi đến cối xay gió.Rồi đến…Tròn bảy đạo tân chính.Mỗi một chính sách đưa ra, uy vọng của Lâm Lộc lại tăng thêm một bậc.Ban đầu chỉ truyền trong hậu cung.Cung nữ, thái giám nói Quý phi nương nương là tiên nữ giáng trần, cái gì cũng biết, cái gì cũng giỏi.Về sau truyền ra tới dân gian.Thầy kể chuyện trong quán trà bắt đầu thêm thắt các giai thoại, kể chuyện "Lâm nương nương chế lưu ly", "Lâm nương nương luyện bùn thần".Sau này nữa, ngay cả tướng sĩ nơi biên cương cũng đồn đại, bảo rằng kinh thành có vị Lâm nương nương, giúp Hoàng thượng chế ra xi măng còn cứng hơn cả tường thành, đám man di ngoài quan ải có đánh cũng không vào được.Dần dà, dân gian bắt đầu chỉ biết "Lâm nương nương", mà không biết tới Hoàng đế.Lúc đầu mới chỉ manh nha như những lời đồn.Thầy kể chuyện trong quán trà hễ nhắc đến Lâm nương nương, tiếng vỗ tay hò reo của khán giả còn vang dội hơn cả khi nhắc đến Hoàng đế.Trẻ con kinh thành hát đồng dao, cũng hát về chuyện Lâm nương nương làm thủy tinh, chứ không hát về giang sơn của Hoàng thượng nữa.Người nhận ra có điều không ổn đầu tiên, ngược lại chính là ta.Tầm sau khi chính sách thứ bảy được ban hành, ta bắt đầu chú ý tới một sự thay đổi.Ánh mắt Hoàng đế nhìn Lâm Lộc, từ tán thưởng đã biến thành soi xét.Rồi từ soi xét biến thành một thứ gì đó khác.Nét mặt ấy ta cực kỳ quen thuộc. Nó giống hệt với nét mặt mà ta đã nhìn thấy ở hắn trong buổi đại điển tuyển tú ngày nào.——————–L!nk full dưới cmt 👇 Xem thêmẨn bớt
View on Facebook

4 tuần trước

Gác xép
(Full) Ta trời sinh đầy đặn, biểu ca lại chê ta là hạng nữ nhân ghê tởm. Huynh ấy mỉa mai rằng người như ta chỉ hợp đi làm vú em. Vì sợ bị thiên hạ chê cười, ta ngày ngày dùng vải quấn chặt ngực, không dám để ai phát giác.Năm biểu ca lên kinh ứng thí, gia đạo nhà ta sa sút. Vừa vặn lúc đó, tiểu thế tử của Ninh vương phủ chào đời. Để mưu kế sinh nhai, ta sực nhớ đến lời biểu ca từng nói. Linh tính mách bảo, ta liền tìm đến Ninh vương phủ, cầu xin một chân vú em.Thế nhưng, càng về sau chuyện lại càng kỳ lạ. Vú em…chẳng lẽ người cần bú mớm lại là nam tử hán cường tráng, tay nắm trọng quyền, đã ngoài hai mươi tuổi hay sao?1Triệu Tuân đỗ Trạng nguyên.Trong đêm tiệc tạ ơn đồng hương, ta đặc biệt xin Vương phủ nghỉ nửa ngày để đến chúc mừng. Vốn dĩ ta chẳng muốn đi, bởi Thế tử nhà ta vốn tính hay ghen, ngay cả khi ta bế tiểu đệ của ngài, ngài cũng có thể hờn dỗi suốt buổi. Nếu để ngài biết hôm nay ta đi gặp vị Trạng nguyên lang đang lúc đắc ý thế này, không biết khi về phải dỗ dành đến bao giờ.Nhưng mẫu thân đang lâm bệnh trên giường, bà cứ khẩn khoản nài nỉ ta đi thay. Trước lúc khởi hành, vì sợ Triệu Tuân buông lời mỉa mai, ta lại mặc áo bó, quấn mình bằng phẳng. Sau khi xác nhận không có gì sơ hở, ta mới lên đường phó yến.Đến phủ, quyến thuộc đã tới quá nửa. Triệu Tuân dáng người thẳng tắp, đang đứng ở ngoại đường nghênh khách. So với một năm trước, hắn không thay đổi nhiều, ngũ quan có phần thanh tú và lạnh lùng hơn. Nghe tiếng tung hô xung quanh, hắn khách khí đáp lời thiên hạ bằng những câu xã giao.Dường như mãi mãi là như vậy. Với người ngoài, hắn luôn ôn hòa lễ độ, duy chỉ đối với ta là tràn đầy ác ý. Hắn từng dồn ta vào góc tường, chê vóc dáng mập mạp của ta làm người ta buồn nôn, ép ta mỗi khi ra ngoài đều phải quấn ngực. Thấy ta nói chuyện với nam nhân lạ, hắn mắng ta lẳng lơ phóng đãng, không cho phép ta nhìn thêm kẻ khác dù chỉ một lần.Ta cụp mắt bước đến trước mặt hắn, trao món quà mừng mẫu thân đã chuẩn bị sẵn. Vừa định xoay người rời đi, giọng nói giễu cợt của hắn đã vang lên:"Sao không gọi người? Chẳng lẽ không nhận ra nhau nữa sao?""Tuân biểu ca."Bấy giờ đuôi mắt hắn mới gợn lên ý cười: "Cao lên rồi đấy."Sau đó, ánh mắt hắn lướt qua một phần cơ thể ta: "Cũng rất ngoan."Ánh mắt ấy ta quá đỗi quen thuộc, theo bản năng liền khom người che ngực. Hắn định nói thêm gì đó, thì mợ ta đứng cách đó không xa liền nheo mắt lại, cất tiếng gọi: "Tuân nhi!"Bà ta cười không lọt đến mắt: "Quận chúa đích thân đến chúc mừng kìa, còn không mau lại diện kiến?"Mợ ta vốn dĩ chẳng ưa gì mẹ con ta, càng không muốn cho ta tiếp xúc nhiều với biểu ca. Ta cũng chẳng nghĩ ngợi gì thêm, chắc là vì hắn vừa đỗ đạt, bà ta sợ bị hạng thân thích nghèo nàn như chúng ta bám lấy mà thôi.2Triệu Tuân vừa mới đăng khoa, hiện tại đúng là miếng mồi ngon trong mắt thiên hạ. Sau khi ngồi vào chỗ, ta mới phát hiện tiểu thư khuê các khắp mười dặm tám phương có chút quan hệ đều đã tề tựu đông đủ.Thức ăn còn chưa bưng lên, đã có cô nương thẹn thùng đứng ra, nói rằng mình vừa làm một bài thơ tặng Trạng nguyên lang, rồi dõng dạc ngâm nga. Thấy vậy, các tiểu thư nhà khác cũng không ngồi yên, người đàn kẻ múa, náo nhiệt vô cùng. Ta ngồi trong góc thưởng thức, vỗ tay đến đỏ cả lòng bàn tay. Nhưng đợi mãi mà chẳng thấy họ diễn xong, hết người này đến người khác, khiến ta nhìn mà đói bụng.Trên bàn không có đồ ăn, ta chỉ đành uống từng chén trà một. Chẳng mấy chốc, bụng dạ đã thấy nôn nao. Dù sao yến tiệc cũng chưa chính thức bắt đầu, ta thừa lúc không ai chú ý định lẻn ra phía sau tìm nhà xí. Ngờ đâu vừa mới đứng dậy, Triệu Tuân đang ngồi cách ta tám trượng đột nhiên mở miệng:"Mãn Nhi biểu muội vẻ mặt vội vàng như thế, phải chăng cũng có tài nghệ muốn phô diễn?"Dứt lời, ánh mắt mọi người đều đổ dồn vào ta. Mặt ta nóng bừng vì bí bách. Ta vốn miệng lưỡi vụng về, cha mẹ lại quản giáo nới lỏng, mấy món cầm kỳ thi họa ta chẳng biết lấy một thứ, hắn lẽ nào không rõ? Nay làm vậy rõ ràng là cố ý để ta mất mặt.Ta lắp bắp không nói nên lời. Mợ ta thấy vậy càng trễ nải khóe miệng khinh miệt. Thấy không khí căng thẳng, Triệu Tuân mỉm cười: "Đùa muội thôi.""Các vị tài nữ đều là người tâm hồn thanh tao, nhưng giờ không còn sớm nữa, chúng ta dùng bữa thôi."Dưới sự chứng kiến của bao nhiêu người, ta chẳng dám đi nữa, đành phải ngồi xuống. Chờ đến khi món ăn lên đủ, ta thực sự chịu không nổi, mới thừa dịp hỗn loạn chạy ra phía sau. Thấp thoáng, ta nghe thấy có tiếng người truyền đến:"Vừa rồi trên tiệc, con đột nhiên gọi Mãn Nhi lại là có ý gì, chẳng lẽ con có ý đồ gì với nó?""Chỉ là trêu chọc muội ấy một chút cho vui thôi, nương nghĩ nhiều quá rồi.""Tốt nhất là vậy." Giọng mợ ta dịu lại. "Quận chúa hôm nay đích thân tới đây, dụng ý thế nào trong lòng con phải rõ. Con hiện nay là Trạng nguyên, lời ăn tiếng nói đều phải có chừng mực."Triệu Tuân hờ hững đáp: "Nhi tử đã hiểu."Đợi thêm một lúc, bên ngoài không còn tiếng động. Ta ngồi xổm đến tê dại cả chân, vì cầu chắc chắn nên định đợi thêm lát nữa mới ra. Đột nhiên, giọng nói trêu cợt của hắn vang lên ngay bên ngoài:"Còn không ra? Hay là đợi ta đích thân vào lôi muội ra?"Ta cứng đờ người, bấy giờ mới lóng ngóng bước ra ngoài, nhỏ giọng gọi: "Tuân biểu ca."Hắn thừa lúc ta không phòng bị, đột ngột áp sát tai ta, hít một hơi thật sâu. Ta giật nảy mình, lùi lại nửa bước. Chỉ thấy hắn đầy vẻ ghét bỏ: "Quả nhiên là bị ám mùi rồi, trên người chẳng có lấy một chút hương thơm của nữ nhi, thô kệch thế này sau này nam nhân nào thèm rước?"Ta tuy chẳng màng việc có nam nhân nào rước hay không, nhưng cũng không muốn mang tiếng hôi hám, nhất thời cảm thấy không tự nhiên. Hắn khẽ ho một tiếng: "Trong phòng ta có mấy bộ y phục mới mua, vốn định tặng mẫu thân, muội hãy cầm lấy mà thay trước đi.""Không cần đâu."Triệu Tuân đanh mặt lại: "Muội chê y phục đó là cho nương ta, màu sắc không hợp với muội sao?""Ta không có ý đó.""Vậy còn chờ gì nữa, không mau đi thay đi?"3Từ tận xương tủy, ta rất sợ Triệu Tuân. Nhà ta và nhà cậu ở gần nhau, mẫu thân thường dắt ta sang chơi. Trẻ con tụ họp lại với nhau cũng coi như có bạn. Triệu Tuân lớn hơn mấy đứa nhóc chúng ta vài tuổi, thường bày ra dáng vẻ huynh trưởng, mỗi lần gặp đều hỏi han bài vở. Gặp đứa nào nghịch ngợm, hắn còn giáo huấn vài câu. Nhưng thỉnh thoảng tâm trạng tốt, hắn cũng mua cho chúng ta ít bánh trái, dẫn chúng ta đi thả diều.Ban đầu hắn không đặc biệt chú ý đến ta, đối xử với ta cũng giống như các biểu tỷ muội khác. Cho đến khi cơ thể ta có sự thay đổi. Đại để là giống mẫu thân, ta phát dục sớm hơn các cô nương khác. Bản thân ta chẳng mảy may để ý, vẫn theo lệ cũ chạy nhảy trong đám trẻ con. Thế nhưng có một ngày, khi hắn kiểm tra bài vở, nhìn thấy thân hình ta liền sững người lại.Kể từ đó, hắn đặc biệt nghiêm khắc với ta. Hắn quản thúc cách ta ăn mặc, can thiệp chuyện ta kết giao bạn bè. Mùa hè oi bức, ta không muốn quấn ngực nên lén tháo ra, chẳng may bị hắn nhìn thấy. Hắn mỉa mai ta trông giống hệt một mụ vú em.Về nhà ta hỏi vú già mới biết "vú em" nghĩa là gì, ta tủi thân khóc suốt nửa đêm. Ta nói với nương rằng ta không muốn sang nhà cậu chơi nữa. Nhưng Triệu Tuân ở bên ngoài biểu hiện quá đỗi đoan chính, nương chỉ nghĩ ta là trẻ con tính khí thất thường nên chẳng để tâm.Hôm nay hắn bảo ta đi thay đồ, theo bản năng ta định nghe lời. Nhưng trong đầu đột nhiên vang lên lời của Thế tử Thẩm Khanh Trác nói mấy hôm trước. Ngài bảo ta rằng: "Nếu người ta nói điều gì khiến nàng không thoải mái, thì chắc chắn là đối phương mạo phạm, cứ trực tiếp từ chối là được. Việc gì phải làm nhục bản thân mình?"Thế là ta lắc đầu, nói một câu: "Ta không đi."Triệu Tuân nghe không rõ: "Muội nói gì?""Y phục của ta rất tốt, nếu biểu ca chê ta chướng mắt, ta xin phép về trước là được."Nghe vậy, hắn sững người trong chốc lát, sau đó liền bật cười ha hả."Vài ngày không gặp, muội muội nay đã biết nổi nóng rồi. Như thế cũng tốt, trước đây quá mềm yếu, dễ bị người ta bắt nạt."4Hắn là chủ nhân của buổi tiệc, không thể rời đi quá lâu. Ta đi theo hắn chậm rãi quay lại. Đi đến ngoài cửa, Triệu Tuân đột nhiên hỏi ta:"Lá thư ta viết cho muội trước đây, đã nhận được chưa?"Ta ngơ ngác gật đầu. Hắn hỏi tiếp: "Vậy sao không hồi âm?"Ta thực sự không hiểu, tại sao phải hồi âm. Khi nhận được lá thư đầu tiên của Triệu Tuân, chính là lúc cha ta đột ngột phát bệnh nặng. Oái oăm thay, chuyện làm ăn lúc đó lại xảy ra vấn đề, một đám người kéo đến cửa đòi nợ. Ta và mẫu thân tâm lực tiều tụy, lo cho mình còn chẳng xong. Vậy mà hắn cách ba bữa lại gửi thư khoe khoang. Hôm nay nói mình leo núi ngắm cảnh, ngày mai nói mình thưởng trà ngâm thơ, sống thật tự tại làm sao. Nhìn vào chỉ thấy thêm phiền lòng.Sau này cha qua đời, mẫu thân vì trả nợ mà bán rẻ nhà cửa. Ta đưa bà vào ở trong Ninh vương phủ. Thư từ không gửi đến được nơi, ta cũng coi như tìm lại được sự thanh tĩnh. Nhưng tất nhiên là không thể nói sự thật, bèn thoái thác: "Ta viết chữ xấu lắm."Nghe vậy, giọng hắn mang theo ý cười: "Chữ của muội đều là do ta cầm tay chỉ dạy, ta còn chê muội được sao?"Hắn dừng bước, xin lỗi ta: "Chuyện nhà muội, ta cũng là lần này về quê mới được biết. Đợi phủ Trạng nguyên hoàn thành, ta sẽ đón muội và cô mẫu qua đó ở. Những khoản nợ muội còn thiếu…""Không cần đâu." Ta vội vàng ngắt lời. "Nhờ hồng phúc của biểu ca, ta đã tìm được công việc có thể nuôi sống bản thân, cũng đã có nơi nương náu rồi.""Nhưng…"Lời còn chưa dứt, một giọng nữ trong trẻo vang lên từ phía sau: "Triệu Tuân, huynh bảo người nhắn ta ra hậu đường, nhưng huynh mãi chẳng tới, là có ý gì?"Quận chúa Thẩm Tuyết Vũ đã đến. Hậu đường là vườn hoa nhỏ trong phủ, thông với phòng ngủ của Triệu Tuân. Vô duyên vô cớ, hắn gọi Quận chúa ra đó làm gì? Nhưng ngay lập tức ta nghĩ tới, vừa rồi hắn bảo ta vào viện của hắn thay đồ. Nếu ta đồng ý, thời gian đó vừa vặn sẽ đụng mặt Quận chúa. Biểu muội ở trong phòng biểu ca cởi áo tháo thắt lưng, ta có tám cái miệng cũng không giải thích nổi.Mặt ta tức thì trắng bệch, ta biết ngay Triệu Tuân chẳng tốt bụng gì mà. Hắn đây là lại muốn hại ta, bôi nhọ sự trong sạch của ta. Không muốn ở lại thêm, ta rảo bước định rời đi. Ngờ đâu Thẩm Tuyết Vũ trực tiếp chắn trước mặt ta."Ngươi hãy khoan đi đã."————————…L!nk full dưới cmt 💕 Xem thêmẨn bớt
View on Facebook

4 tuần trước

Gác xép
Sau khi bị chính con mèo cam mình nhặt về cào cho rách mặt, tôi lên mạng tìm “bị mèo cào có cần tiêm vắcxin dại không”, kết quả lại lướt trúng một bài đăng trên Xiaohongshu.“Lỡ cào người hầu phân mà mình không thích lắm, liệu cô ấy có vứt mình đi không?”Ảnh đính kèm là một con mèo cam tròn vo đang ngồi trên tay vịn sofa màu hồng, nghiêng đầu nhìn vào ống kính.Cái sofa đó.Góc chụp đó.Con mèo đó.Là mèo nhà tôi.Ngón tay tôi cứng đờ trên màn hình.Ấn vào trang cá nhân, bài ghim đầu tiên viết —“Xuất phát đi tìm người định mệnh! Hồi hộp quá đi!”Ảnh là một con mèo cam co ro trong chiếc thùng carton ướt sũng, bên ngoài mưa như trút nước.Ba tháng trước.Lúc tôi nhặt nó ở cổng khu dân cư, nó cũng nằm trong một cái thùng carton bị nước mưa làm nhũn như vậy.Tôi tiếp tục lướt xuống.“Trời ơi! Hai chị em giống nhau quá, bị chị gái nhặt mất rồi!!!”“Người muốn gặp thì không gặp được, bực chec đi được.”“Cái cô này ngày nào cũng chỉ biết đọc sách đọc sách đọc sách, chán muốn chết.”“Cô ấy còn mua cho mình cây leo mèo với đồ ăn nhập khẩu nữa… giờ muốn bỏ đi cũng khó.”Bài cuối cùng đăng ảnh cái cây leo mèo sáu tầng tôi mới lắp tuần trước.Điện thoại “bốp” một cái rơi thẳng lên mặt tôi.Tôi chậm rãi quay đầu, nhìn con mèo cam đang nằm trên tầng cao nhất của cây leo mèo, bộ dạng chẳng buồn ngó ngàng đến tôi.Con mèo chec tiệt đó —Hôm qua vừa để lại ba vết cào máo me trên mặt tôi.Nó tên là Tướng Quân.Là mèo hoang tôi nhặt về trong đêm mưa ba tháng trước.Lúc nhặt được nó, cả người nó ướt nhẹp, gầy đến mức sờ thấy xương sườn, đôi mắt tròn xoe đáng thương nhìn tôi chằm chằm. Tôi mềm lòng, lấy áo khoác quấn nó lại rồi ôm về nhà.Tắm rửa sạch sẽ mới phát hiện nó là một con mèo cam cực kỳ đẹp, lông màu thuần, hoa văn cân đối, phẩm tướng đẹp đến mức chẳng giống mèo hoang chút nào.Tôi còn đưa nó đến bệnh viện thú y làm kiểm tra toàn diện.Bác sĩ nói nó rất khỏe mạnh, không có chip định vị, chắc là bị chủ bỏ rơi.Thế là tôi giữ nó lại.Đặt tên là Tướng Quân.Vì dáng đi của nó cực kỳ kiêu ngạo, như một vị tướng đang tuần tra lãnh địa.Hai tháng đầu mọi thứ đều bình thường.Nó ăn của tôi, uống của tôi, ở nhà tôi, phá đồ của tôi.Chỉ có một vấn đề —Nó chẳng thân tôi mấy.Tôi đưa tay vuốt, nó tránh.Tôi ôm nó, nó giãy.Tôi nói chuyện với nó, nó quay đầu vào tường.Tôi nghĩ đó là phản ứng căng thẳng của mèo hoang, cần thời gian thích nghi.Cho đến ngày hôm qua.Tôi cắt móng cho nó.Nó vung một vuốt lên mặt tôi, để lại ba vết cào, suýt thì hủy dung.Mà bây giờ tôi phát hiện con mèo chec tiệt này không chỉ biết cà/o người, mà còn biết lên mạng đăng bài chửi tôi.Tôi nhìn chằm chằm màn hình điện thoại, lướt đến bài đăng mới nhất của nó.Thời gian đăng — hai tiếng trước.“Tranh thủ đăng lúc cô ấy ngủ trưa. Người này cực kỳ thích ngủ trưa, một giấc là ngủ hai tiếng, lịch sinh hoạt như người già.”Hai tiếng trước, đúng là tôi đang ngủ trưa thật.Khu bình luận đã nổ tung.“Hahaha cười chec mất, chê sen vô vị thì thôi đi, còn chê người ta ngủ trưa nữa?”“Rốt cuộc mày đăng bài kiểu gì vậy??? Dùng vuốt gõ chữ à?”“Tao theo series này suốt hai tháng rồi, buồn cười xỉu, mau cập nhật tiếp đi!”Hai tháng.Con mèo này đã lên mạng chửi tôi suốt hai tháng trời.Tôi hít sâu một —Không, tôi còn chưa kịp hít sâu.Tôi bật dậy khỏi giường, lao ra phòng khách, một tay xách cổ Tướng Quân khỏi cây leo mèo.“Giải thích đi.”Tôi dí màn hình điện thoại vào mặt nó.Tướng Quân chớp chớp mắt.Sau đó nó giơ móng, chậm rãi đẩy điện thoại tôi ra.Biểu cảm vô tội, thái độ lạnh nhạt.Giỏi thật, còn biết giả ngu.“Được.” Tôi đặt nó xuống sofa. “Không nói đúng không?”Tôi mở trang cá nhân của nó, bắt đầu đọc từng bài.“‘Cô này nấu ăn dở kinh khủng, đồ ăn mèo còn ngon hơn đồ cô ấy nấu.’”Tướng Quân thong thả liếm vuốt.“‘Cô ấy còn chẳng có bạn trai, tối nào cũng chỉ ôm mèo xem TV, tôi thật sự muốn đổi chủ.’”Tướng Quân ngáp một cái.Tôi cảm thấy huyết áp mình đang tăng vọt.“‘Hôm nay em gái cô ấy tới nhà, xinh hơn cô ấy một trăm lần, tính cách cũng tốt hơn một trăm lần. Giá mà lúc đầu em gái nhặt tôi thì tốt biết bao.’”Tướng Quân đột nhiên ngồi thẳng dậy, đôi mắt tròn sáng bừng lên.Sau đó lập tức khôi phục vẻ mặt lạnh tanh.Nhưng tôi nhìn thấy rồi.Chỉ cần nhắc tới em gái tôi — Thẩm Ninh — là con mèo này mắt sáng rực.Tôi đặt điện thoại xuống, lặng lẽ nhìn Tướng Quân.“Rốt cuộc mày là cái gì vậy?”Tướng Quân dùng chóp đuôi móc nhẹ vào tay vịn sofa, nhảy xuống, bước từng bước tao nhã quay lại cây leo mèo, đầu cũng chẳng buồn ngoảnh lại.Mười lăm phút sau.Tôi đặt báo thức, giả vờ vào phòng ngủ trưa, thực ra lại ngồi xổm sau khe cửa.Hai mươi phút trôi qua.Tướng Quân nhảy xuống khỏi cây leo mèo.Nó đi tới bàn trà.Dùng miệng ngậm chiếc điện thoại cũ tôi để trên đó.— Chiếc Xiaomi cũ tôi đào thải, giờ vẫn để trên bàn làm đồng hồ báo thức.Tướng Quân ngậm điện thoại nhảy lên sofa, dùng vuốt bật sáng màn hình.Nó nhập mật khẩu.Mật khẩu sáu số.Nó biết hết.Sau đó mở Xiaohongshu.Tôi lập tức quay video.Quay suốt ba phút.Trong ba phút đó, con mèo cam này dùng chân trước bên phải gõ chữ cực kỳ chính xác, chọn ảnh, thêm filter, đăng bài.Tốc độ còn nhanh hơn mẹ tôi.Đăng xong, nó còn kiểm tra khu bình luận, tiện tay thả tim vài comment.Sau đó ngậm điện thoại đặt về chỗ cũ, nhảy lại lên cây leo mèo, tiếp tục giả chec.Toàn bộ động tác trôi chảy như nước chảy mây trôi.Rõ ràng không phải lần đầu.Tôi tựa vào khung cửa, nhìn đoạn video trong điện thoại.Bài nó vừa đăng viết —“Hôm nay cô ấy nhìn thấy tài khoản của mình rồi, dọa mình hết hồn. May mà cô ấy ngốc, chắc sẽ không phát hiện ra là mình đăng đâu. Dù gì cũng chẳng ai tin một con mèo biết lên mạng nhỉ?”————–L!nk full dưới com nha ❤️ Xem thêmẨn bớt
View on Facebook

4 tuần trước

Gác xép
Ta là đích nữ của phủ Thủ phụ.Ngày bố thí cháo, mẹ ruột đã nhận ra ta.Ta cứ tưởng bà sẽ giống như kiếp trước, vừa khóc vừa ôm ta vào lòng, gọi ta là “con gái của mẹ”.Nhưng ngay giây tiếp theo, bà cố nén nước mắt, lướt qua ta, đổ bát cháo nóng vào chiếc bát sứt mẻ bên cạnh.Ta loáng thoáng nghe thấy bà đè giọng nói với ma ma:“Bảo Châu đêm qua lại làm loạn, nói không có thân phận thiên kim thì bỏ đi chết… Đón nó về cũng là chịu tội, chi bằng cứ coi như đã chếc rồi…”Ta nhìn bóng lưng bà được ma ma dìu đi, ánh mắt lạnh dần.Không về thì không về.Kinh thành này đâu phải chỉ có mỗi phủ Thủ phụ là nơi để đi.1Ma ma nhét một thỏi bạc vào tay ta, hạ giọng nói:“Chủ mẫu nhân từ, thỏi bạc này là tiền bố thí cho ngươi. Nếu cô nương thông minh thì cầm tiền đi về phía nam, đừng vào kinh thành nữa.”Bà ta ngừng lại đầy ẩn ý:“Thiện duyên của phủ Thủ phụ không phải ai cũng hưởng nổi.”Ta siết chặt thỏi bạc trong lòng, đầu ngón tay trắng bệch.Đây chính là mẹ ruột của ta.Kiếp trước, bà cũng nhận ra vết bớt hoa sen đỏ sau tai ta vào ngày bố thí cháo.Khi ấy bà bất chấp tất cả ôm ta vào lòng, khóc đến trời đất tối sầm.Ta chua xót trong lòng, cứ tưởng cuối cùng mình cũng tìm được người thân.Nhưng sau khi trở về phủ Thủ phụ ta mới biết, bà hoàn toàn không thừa nhận thân phận thật của ta với bên ngoài, chỉ nói ta là nghĩa nữ được nhận nuôi.Bởi vì Tống Bảo Châu tuyệt thực.Bà nói nếu trong vòng quý nữ kinh thành bỗng dưng có thêm một người chị quê mùa thô kệch, Tống Bảo Châu sẽ không ngẩng đầu lên nổi.Lâm thị vì muốn trấn an Tống Bảo Châu, liền nhét ta vào một viện sau hẻo lánh, đổ nát.Sau đó, để lôi kéo An Viễn Hầu chống lưng cho Tống Bảo Châu, bà ta bỏ th / uốc mê hồn vào một chén trà nóng, tự tay bưng đến trước mặt ta.Bà vừa khóc vừa dùng khăn lau nước mắt.“A Lê, Bảo Châu thân thể yếu ớt, không chịu nổi chút uất ức nào. Con từ nhỏ lớn lên nơi thôn dã, số mệnh cứng cỏi, vinh hoa phú quý của hầu phủ mới xứng với con. Coi như báo đáp công sinh thành của mẹ đi!”Ta bị hành hạ sống không bằng chếc trong địa lao của hầu phủ suốt ba tháng.Lúc chếc, trên người không còn một chỗ da thịt lành lặn.Mà người mẹ tốt của ta lại đang nở mày nở mặt lo liệu hôn lễ linh đình cho Tống Bảo Châu và Thám hoa lang.Sống lại một đời, bà ta đến cả vẻ giả nhân giả nghĩa của chén trà độc kia cũng lười diễn nữa.Trực tiếp đoạn tuyệt tình mẹ con với ta ngay trên phố.Như vậy cũng tốt.2Thế lực nhà họ Tống quá lớn, muốn lật đổ bọn họ, nhất định phải dựa vào người có quyền thế mạnh hơn.Ta nghĩ đi nghĩ lại, trong kinh thành chỉ có một nơi có thể dung thân cho ta.Trưởng công chúa đương triều — Yến Minh Hoa.Nắm giữ Hoàng Thành Ty, thủ đoạn tàn nhẫn, là lưỡi đ / a / o thép treo trên đầu bá quan văn võ.Cũng là kẻ thù chính trị lớn nhất của Thủ phụ Tống Hạc Niên trên triều đình.Kẻ thù của kẻ thù, chính là bạn bè.Ta đi đến cửa hông phủ công chúa.Nhặt một cục than vụn dưới góc tường, nguệch ngoạc viết ba chữ “Mỏ quặng Nam Châu” lên mảnh vải rách.Ta nhét mảnh vải cùng thỏi bạc vụn Lâm thị đưa cho vào tay tên hộ vệ áo giáp đen canh cổng.“Đưa cái này cho trưởng công chúa. Nếu công chúa không gặp ta, ta sẽ lập tức rời đi.”Hộ vệ nhận lấy mảnh vải, sắc mặt lập tức thay đổi, lưỡi đ / ao kề lên cổ ta:“Ngươi là ai?”Ta vẫn bình tĩnh:“Ngươi chỉ cần nói với trưởng công chúa, nếu nàng không gặp ta, ta sẽ đi tìm An Viễn Hầu.”Hắn nhìn ta chằm chằm ba giây, rồi xoay người đi vào trong.Chưa đến nửa nén nhang.Cửa hông đã mở.Hai nữ vệ mặc đồ đen đeo bội đao dẫn ta vào một nội viện canh phòng nghiêm ngặt.Trong đại điện, lư hương đang đốt loại hương lạnh trầm thấp.Yến Minh Hoa ngồi trên ghế gỗ tử đàn, mặc trường bào đen thêu chỉ vàng sẫm, ánh mắt sắc bén đánh giá kẻ ăn mày quần áo rách nát trước mặt mình.“Ngươi biết mình đang viết cái gì không?”Giọng nàng mang theo áp lực cực lớn.Ta quỳ dưới đất, lưng vẫn thẳng tắp.“Dân nữ biết. Thủ phụ Tống Hạc Niên âm thầm khai thác mỏ đồng ở Nam Châu, đúc tiền giả, mưu đồ bất chính. Dân nữ không chỉ biết việc này, còn biết quyển sổ kế toán quan trọng nhất được giấu dưới bệ sen tượng Bồ Tát ở chùa Vân Môn ngoài thành.”Trong mắt Yến Minh Hoa lóe lên tia sáng nguy hiểm cực độ.Vụ án mỏ Nam Châu, Hoàng Thành Ty đã điều tra suốt ba năm, tổn thất hơn mười mật thám mà vẫn không tìm được chút chứng cứ thực tế nào.“Một dân lưu lạc như ngươi, làm sao biết được?”Ta ngẩng đầu, nhìn thẳng vị trưởng công chúa quyền khuynh thiên hạ.“Không quan trọng. Quan trọng là điện hạ cần quyển sổ đó để đả kích Thủ phụ, còn ta cần điện hạ làm chỗ dựa cho mình.”Kiếp trước, sau khi gả cho An Viễn Hầu, trong một buổi yến tiệc, ta từng nghe chính miệng hắn say rượu rồi bàn chuyện với Tống Hạc Niên, khoe khoang nơi cất giấu quyển sổ.Vốn dĩ ta định dùng nó đổi lấy tự do cho bản thân, nhưng chưa kịp chờ thời cơ thích hợp thì hắn đã ra tay với ta trước.Lần này, vừa hay dùng quyển sổ ấy làm “đầu danh trạng”.Yến Minh Hoa lạnh lùng cười một tiếng.“Gan ngươi đúng là không nhỏ. Nếu sổ sách không ở đó, bản cung có thể lột da ngươi ngay bây giờ.”Nàng phất tay.Ám vệ trong điện chớp mắt biến mất.Một canh giờ sau, thống lĩnh ám vệ ôm một quyển sổ phủ đầy tro bụi quay về phục mệnh.Yến Minh Hoa lật xem sổ sách, cuối cùng cũng lộ ra nụ cười hài lòng.Nàng khép sổ lại, từ trên cao nhìn xuống ta.“Ngươi muốn gì? Bạc vàng hay ruộng đất?”Ta dập mạnh đầu xuống đất.“Dân nữ không cần gì cả. Dân nữ chỉ muốn ở lại bên cạnh điện hạ, làm một lưỡi đao thay điện hạ xé nát kẻ thù.”Yến Minh Hoa nhướng mày, rõ ràng rất hứng thú với câu trả lời này.“Ngươi có thù với phủ Thủ phụ?”“Huyết hải thâm thù.”Giọng ta bình tĩnh, nhìn thẳng vào đôi mắt của Yến Minh Hoa.“Được.”Yến Minh Hoa đứng dậy, bước đến trước mặt ta, dùng hộ giáp vàng ròng nâng cằm ta lên.Nhìn hồi lâu, nàng bỗng nói:“Khi còn trẻ, ta cũng từng bị người khác xem như quân cờ mà lợi dụng.”Ta ngẩng đầu nhìn nàng.Nàng cười khẽ:“Sau này ta nhổ tận gốc cả nhà bọn họ. Nhớ kỹ, ở kinh thành này, chỉ có thanh đao nằm trong tay mình mới là thật.”Ta nghiêm túc gật đầu.“Điện hạ nói rất đúng.”3Ta ngồi trong hồ tắm của phủ công chúa, để mặc mấy ma ma dùng hương cao tẩy sạch lớp bùn đất dày trên người.Nữ quan thân cận của trưởng công chúa — Bạch cô cô — đứng bên cạnh, nhìn vết bớt hoa sen đỏ sau tai ta, trong mắt thoáng hiện vẻ kinh ngạc.Cũng chính trong buổi tiệc đó, Lâm thị đã nhốt ta trong phòng củi, chỉ để không cho ta ra ngoài làm mất mặt bà ta.Ta khẽ mở miệng.“Hãy nói với điện hạ, ta sẽ không khiến bà ta mất mặt.”Đời này.Cuối cùng chúng ta cũng sắp chính thức gặp lại rồi, mẫu thân.4Ngày hôm sau, ta đi phía sau Yến Minh Hoa, chậm rãi bước vào ngự hoa viên.Mấy ngày gần đây, tin đồn trưởng công chúa tìm lại được con gái đã lan khắp kinh thành, vô số người đều chờ xem diện mạo của ta.Vì vậy, vừa xuất hiện, ta lập tức thu hút mọi ánh nhìn.Ta mặc váy gấm dệt kim tuyến, trên đầu đeo cây trâm cửu vĩ kim phượng điểm thúy do chính hoàng đế ban thưởng.Dáng đi thong dong, nghi thái đoan trang.Mỗi một động tác đều hoàn mỹ đúng theo tiêu chuẩn lễ nghi hoàng gia cao nhất.Xung quanh, các quý phụ và thiên kim đều nhỏ giọng bàn tán.“Đây chính là Chiêu Hòa quận chúa mà trưởng công chúa vừa tìm về sao? Khí chất này, đâu giống lớn lên ngoài dân gian chứ.”“Dung mạo đúng là tuyệt sắc, nhất là đôi mày đôi mắt kia, sao nhìn lại thấy quen quen…”Yến Minh Hoa hoàn toàn mặc kệ những lời nghị luận đó, trực tiếp đi tới vị trí cao nhất thuộc về mình.Ta yên lặng đứng bên cạnh nàng.Không xa phía trước, Lâm thị và Tống Bảo Châu cũng đã đến.Hôm nay Tống Bảo Châu mặc váy tiên màu hồng nhạt, trang điểm cực kỳ tinh xảo.Nàng ta đảo mắt khắp nơi, ánh nhìn dừng lại trên người ta, đầu tiên là ghen ghét cây trâm ngự ban trên tóc ta, sau đó cả người cứng đờ.Nàng ta kéo tay áo Lâm thị.“Mẫu thân, người nhìn vị quận chúa đứng bên cạnh trưởng công chúa kia đi… nàng ấy… nàng ấy trông thật giống…”Lâm thị lơ đãng ngẩng đầu lên.Khoảnh khắc nhìn rõ dung mạo ta, nắp chén trà trong tay bà ta “choang” một tiếng rơi xuống đất.Nước trà nóng bỏng bắn lên mu bàn tay, vậy mà bà ta chẳng hề cảm thấy gì.Bà ta nhìn chằm chằm vào ta, sắc mặt trong nháy mắt trắng bệch như giấy.Bà ta nhận ra ta rồi.Dù ta đã rửa sạch bùn đất, khoác lên người hoa phục, nhưng gương mặt này… gần như được khắc ra từ cùng một khuôn với bà ta thời trẻ.Hơi thở của Lâm thị trở nên dồn dập.Trong đầu bà ta chắc chắn đang điên cuồng tính toán.Đứa con gái lưu dân bị chính tay bà ta đẩy ra xa… sao lại đột nhiên biến thành Chiêu Hòa quận chúa cao cao tại thượng?Ta chậm rãi dời ánh mắt đi, hoàn toàn không cho bà ta thêm một cái nhìn nào nữa.———————-L!nk full dưới com nha ❤️ Xem thêmẨn bớt
View on Facebook

Ghi chú