
Tránh xa hoàng đế xuyên không
Khi tuyển phi, Hoàng đế hỏi ta:
“How are you?”
Ta nghe rõ mồn một tiếng lòng của Lâm Lộc:
“Đệt đệt đệt! Ám hiệu! Đây là ám hiệu xuyên không! Hoàng đế cũng là người xuyên không! Câu này bà biết! I’m fine thank you! Mình đã bảo Lâm Lộc này xuyên vào đây tuyệt đối không phải để làm bia đỡ đạn mà!”
Nhưng ta lại lắc đầu.
Hoàng đế phẩy tay, ta lui xuống.
Tiếp theo là Lâm Lộc.
“How are you?” Hoàng đế lại hỏi một lần nữa.
“I’m fine, thank you. And you?”
Giọng Lâm Lộc lanh lảnh và vang vọng, mang theo ý cười không sao giấu được.
Tất cả mọi người trong điện đưa mắt nhìn nhau ngơ ngác, chẳng ai hiểu nàng ta đang nói cái gì.
Hoàng đế chợt cười phá lên, một điệu cười mà cả đại điện này chưa ai từng nghe thấy.
“Lẻ đổi chẵn không đổi…” (*)
“Dấu nhìn theo góc phần tư!” Lâm Lộc không cần suy nghĩ liền đáp ngay.
Hoàng đế bật dậy, bước nhanh xuống bậc thềm: “Rượu ngọc dịch cung đình!”
“Một trăm tám một ly!” Lâm Lộc hưng phấn đến đỏ bừng cả mặt, “Rượu này thế nào?”
“Ngồi xuống tôi chém gió cho bạn nghe!” (**)
Hoàng đế nắm chặt lấy tay nàng ta. Trên gương mặt xưa nay uy nghiêm đến mức gần như lạnh lùng, vậy mà lại rưng rưng nước mắt xúc động.
“Mười năm rồi, trẫm tìm mười năm rồi!”
“Cuối cùng cũng tìm thấy rồi!”
“Bệ hạ!” Mắt Lâm Lộc cũng đỏ hoe, “Thiếp cứ tưởng thế giới này chỉ có một mình thiếp…”
Hắn kéo tay nàng ta, bỏ lại cả đại điện đầy ắp các tài nữ, sải bước ra ngoài.
Thái giám hoảng hồn, hô với theo: “Bệ hạ, buổi tuyển tú vẫn chưa…”
Lâm Lộc đi rồi, nhưng ta vẫn nghe thấy tiếng lòng của nàng ta.
“Lũ NPC bản địa này, đến tiếng Anh còn chả hiểu mà đòi ở đây tranh Hậu vị.”
“Buồn cười chết mất, nơi này sắp biến thành thế giới của người xuyên sách chúng ta rồi!”
Nàng ta khoác tay Hoàng đế, biến mất ở cuối con đường trong cung.
Sớm đã nghe đồn, vị thứ nữ nhà họ Lâm sau khi ngã xuống nước tỉnh dậy thì tính tình đại biến.
Nay, ta chỉ nhìn một cái liền biết, lại thêm một kẻ xuyên sách nữa.