Header Background Image
phiêu lưu qua con chữ

“Trước đây tôi từng nghĩ mình tìm nhầm người. Đi một vòng đường rất lớn.”

“Nhưng bây giờ tôi phát hiện ra, chính vì đi vòng như thế, tôi mới gặp được cô ấy.”

“Cô ấy không phải người định mệnh mà tôi từng nghĩ tới.”

“Nhưng cô ấy là người định mệnh thật sự của tôi.”

“Cảm ơn mọi người đã luôn xem mấy lời nhảm nhí của tôi.”

“Sau này tôi vẫn sẽ cập nhật tiếp. Nhưng nội dung có lẽ sẽ khác đi rồi.”

“Bởi vì cuối cùng tôi cũng bắt đầu thích cuộc sống của mình.”

Khu bình luận đạt tới quy mô chưa từng có.

Hot search hạng bảy — “Blogger mèo cam tìm được người nhà rồi”.

Fan tăng từ ba vạn lên hai mươi vạn.

Các tài khoản thú cưng, tình cảm, chữa lành lớn đều đang chia sẻ lại.

“Câu chuyện mèo hay nhất năm nay, không có đối thủ.”

“Từ ghét sen chuyển thành yêu sen sâu đậm, quá chân thật luôn.”

“Đoạn ví von ‘đi đường vòng’ cuối cùng đúng là đỉnh cao. Mèo hay người cũng vậy cả thôi.”

“Rốt cuộc blogger là ai thế? Viết hay quá rồi đó. Xuất bản sách đi tôi xin đấy.”

Xuất bản sách.

Tôi quay đầu nhìn Tướng Quân một cái.

Nó đang ở hình dạng con người dạy mèo đen dùng đũa.

Mèo đen cũng hóa hình rồi.

Là một thiếu niên khác, cao hơn Tướng Quân nửa cái đầu, tóc đen, biểu cảm lạnh nhạt, nhưng lại vụng về học theo Tướng Quân gắp đậu phộng.

Đậu phộng rơi đầy bàn.

“Khép ngón tay lại!” Tướng Quân nói.

“Tôi không cần thứ này.” Giọng Dạ trầm thấp.

“Ở nhà con người thì phải học quy tắc của con người.”

“Đây không phải nhà của cậu.”

“Đây là nhà của sen… khụ, đây là nhà của người định mệnh của tôi. Chính là nhà của tôi.”

Dạ nhìn cậu một cái.

Lại nhìn tôi một cái.

“Người định mệnh của cậu.” Cậu lặp lại một lần.

Sau đó cúi đầu gắp đậu phộng.

Gắp lên được rồi.

Ăn luôn.

Biểu cảm không đổi.

Nhưng tôi nhận ra ánh mắt cậu ấy nhìn Tướng Quân đã dịu đi một chút.

Một tuần sau, Giang Dao lại tìm tôi ở công ty.

“Thẩm Lạc! Blogger mèo cam kia lên hot search rồi chị biết không? Hai mươi vạn fan luôn đó! Tổng biên tập bảo chị mau chóng theo vụ ký hợp đồng đi!”

“… Để chị thử xem.”

Tôi mở Tiểu Hồng Thư, gửi tin nhắn riêng thứ hai cho tài khoản của Tướng Quân.

Lần này chính thức hơn nhiều.

Phương án xuất bản, chia lợi nhuận bản quyền, kèm theo email chính thức của tòa soạn.

Buổi tối, Tướng Quân đọc được tin nhắn.

Nó hóa hình ngồi trên sofa nhìn điện thoại, sau đó quay đầu nhìn tôi bằng ánh mắt phức tạp.

“Cô thật sự muốn ký với tôi?”

“Là tổng biên tập bọn tôi muốn ký với cậu. Tôi chỉ phụ trách thực hiện thôi.”

“Tôi là mèo.”

“Trong hợp đồng ghi bút danh là được. Bản thảo tôi sẽ giúp cậu chỉnh lý. Cậu chỉ cần cấp quyền.”

“… Cô có lòng thật đấy.”

“Nội dung của cậu vốn rất tốt. Bỏ qua chuyện cậu là mèo nhà tôi, đứng từ góc độ biên tập mà nói… kiểu nhật ký của cậu rất có thị trường.”

“Chân thật, có câu chuyện, có sự đồng cảm, câu chữ sạch sẽ. Còn hay hơn phần lớn bản thảo tôi phụ trách.”

Tai mèo của Tướng Quân khẽ động.

“Cô đang khen tôi à?”

“Tôi chỉ đang nói sự thật.”

Cậu cúi đầu, khóe môi hơi cong lên, rồi nhanh chóng ép xuống.

“Vậy thì ký đi. Dù sao cô cũng nói nhiều thế rồi.”

Tên sách sau đó được quyết định là “Nhật Ký Của Meo”.

Tôi mất hai tuần để sắp xếp, biên tập và chỉnh sửa toàn bộ bài đăng trên Tiểu Hồng Thư của Tướng Quân theo trình tự thời gian.

Tướng Quân ngồi bên cạnh giám sát, thỉnh thoảng đưa ý kiến.

“Câu này xóa đi.”

“Câu nào?”

“‘Đồ ăn cô ấy nấu dở muốn chết’.”

“Chính cậu viết mà.”

“Bây giờ tôi thấy không quá chính xác. Nên sửa thành ‘không đến mức quá dở’.”

“Tôi sửa rồi. Còn gì nữa không?”

“Phần miêu tả ‘bà già’ ấy… xóa hết.”

“Tại sao? Nguyên văn chân thật mà.”

“Thẩm Lạc, cô có nghĩ tới chuyện sau khi cuốn sách này xuất bản, đồng nghiệp cô sẽ đọc không?”

Tay tôi khựng lại.

0 Bình luận

Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn.
Ghi chú