Chương 23
bởi admin“Viết về cô đấy.” Cậu nhỏ giọng nói. “Ai cũng nhìn ra viết về cô. Cô muốn đồng nghiệp biết mèo nhà mình gọi mình là bà già à?”
“… Đổi thành ‘sen’?”
“Đổi thành ‘cô ấy’. Không cần bất kỳ từ bổ nghĩa nào. Chỉ cần một chữ ‘cô ấy’ thôi.”
Tôi nhìn cậu một cái.
Cậu không nhìn tôi.
Tai mèo hơi đỏ lên.
Lúc chốt bản thảo cuối cùng, cả cuốn sách có mười hai vạn chữ.
Từ ngày Tướng Quân được nhặt về, cho tới đêm tìm lại Dạ.
Mỗi ngày, mỗi bài viết, nối lại thành một câu chuyện hoàn chỉnh.
Câu cuối cùng của sách là do Tướng Quân viết —
“Tôi mất ba tháng để tìm nhầm một người. Sau đó lại dùng ba tháng để nhận ra, cô ấy chính là người đúng. Có những con đường không phải đường vòng. Có những sai lầm không phải sai lầm. Chỉ là cách vận mệnh dùng để khiến tôi xác nhận mà thôi.”
Ngày giao bản thảo, tổng biên tập đọc xong bản mẫu, hiếm hoi bật cười.
“Thẩm Lạc.”
“Vâng.”
“Đây là cuốn sách cô làm tốt nhất năm nay.”
Một tháng sau, “Nhật Ký Của Meo” chính thức phát hành.
Doanh số tuần đầu đạt ba vạn bản.
Tuần thứ hai tái bản.
Tuần thứ ba lọt top mười bảng xếp hạng bán chạy.
Fan Tiểu Hồng Thư của Tướng Quân vượt năm mươi vạn.
Khu review có một bình luận hot được ghim suốt —
“Đọc xong mới biết thì ra được yêu là cảm giác này. Không phải long trời lở đất. Mà là mỗi ngày đều có người thay nước cho bạn, dọn cát cho bạn, nửa đêm bật dậy xem bạn có bị lạnh không. Là có người vì muốn giữ bạn lại mà cãi nhau với cả thế giới.”
Bên dưới bình luận đó, có người trả lời —
“Mèo là vậy, con người cũng vậy.”
Hơn mười vạn lượt thích.
Thành công của “Nhật Ký Của Meo” đã thay đổi rất nhiều chuyện.
Vị trí của tôi ở nhà xuất bản vững hơn.
Tổng biên tập không còn nói chuyện châm chọc nữa, ngược lại còn bắt đầu hỏi tôi định hướng đề tài cho cuốn tiếp theo.
Thẩm Ninh chủ động gọi điện chúc mừng tôi.
Trong giọng nói thật sự có vui vẻ.
Nhưng cũng có chút phức tạp.
“Chị à, cô em gái trong sách kia… là em đúng không?”
“Em thấy sao?”
“Viết khá chuẩn.” Cô ấy im lặng một giây. “Xin lỗi.”
“Em xin lỗi rồi. Không cần xin nữa đâu.”
“Sau này… em có thể tới thăm Tướng Quân không? Chỉ tới thăm thôi, không nhắc chuyện mang nó đi nữa.”
“Lúc nào cũng được.”
Ngày cô ấy tới, Tướng Quân ngoan ngoãn ngồi trên giá leo mèo để cô ấy vuốt hai cái.
Sau đó liền nhảy về ngồi trên đùi tôi.
Thẩm Ninh nhìn cảnh đó, bật cười.
“Nó thật sự chọn chị.”
“Ừ.”
Dạ ngồi trong góc, lạnh nhạt nhìn hết mọi chuyện.
Mèo đen đến giờ vẫn chưa tìm được người định mệnh.
Nhưng sau khi linh thực bị áp chế, trạng thái của cậu tốt hơn rất nhiều.
Cậu khác Tướng Quân.
Không thích lên mạng, không thích nói chuyện, phần lớn thời gian đều yên lặng cuộn trong góc.
Nhưng đôi khi, cậu sẽ nhảy lên bệ cửa sổ, nhìn ra bên ngoài thật lâu đến thất thần.
“Nó đang chờ.” Tướng Quân nói.
“Chờ cái gì?”
“Cảm ứng. Khí tức của người định mệnh. Nó tin sớm muộn gì cũng cảm nhận được.”
“Nếu mãi vẫn không đợi được thì sao?”
“Vậy thì cứ chờ tiếp thôi. Linh miêu rất có kiên nhẫn.”
Cuộc sống vẫn tiếp tục trôi về phía trước.
Bạc Diễn vẫn cách hai ngày lại tới một lần.
Bề ngoài là tới kiểm tra trạng thái của Dạ.
Nhưng trên thực tế —
Trong bài viết của Tướng Quân càng lúc càng hay nhắc tới anh.
“Người đàn ông kia lại tới rồi. Hôm nay còn mang hai ly cà phê. Một ly Americano cho sen. Một ly latte cho mình. Nhưng anh ta cạo một ít bọt sữa trên latte bỏ vào Americano. Sen không phát hiện.”
“Sau khi kiểm tra cho Dạ xong, anh ta đứng ngoài ban công mười phút. Sen ở trong bếp nấu cơm. Anh ta đứng ngoài ban công nhìn sen nấu cơm.”
“Hôm nay lúc đi, anh ta đứng trước cửa ba giây mới quay người.
Ba giây.
Tôi đếm rồi.”
“Không phải tôi nhiều chuyện đâu. Nhưng người này có vấn đề.”
Khu bình luận cười điên luôn.
“Mèo meo ghen rồi hahahaha.”
“Tại sao nhật ký quan sát tình yêu của một con mèo còn cuốn hơn phim tôi xem vậy?”
“Bao giờ bác sĩ thú y kia mới lộ mặt cho tụi tui xem đây! Blogger chụp lén 📸 đi!”
Đương nhiên Tướng Quân sẽ không chụp lén 📸.
Nhưng Bạc Diễn thật sự đang thay đổi.
0 Bình luận