
Mèo Cam và Ánh Trăng
Sau khi bị chính con mèo cam mình nhặt về cào cho rách mặt, tôi lên mạng tìm “bị mèo cào có cần tiêm vắcxin dại không”, kết quả lại lướt trúng một bài đăng trên Xiaohongshu.
“Lỡ cào người hầu phân mà mình không thích lắm, liệu cô ấy có vứt mình đi không?”
Ảnh đính kèm là một con mèo cam tròn vo đang ngồi trên tay vịn sofa màu hồng, nghiêng đầu nhìn vào ống kính.
Cái sofa đó.
Góc chụp đó.
Con mèo đó.
Là mèo nhà tôi.
Ngón tay tôi cứng đờ trên màn hình.
Ấn vào trang cá nhân, bài ghim đầu tiên viết —
“Xuất phát đi tìm người định mệnh! Hồi hộp quá đi!”
Ảnh là một con mèo cam co ro trong chiếc thùng carton ướt sũng, bên ngoài mưa như trút nước.
Ba tháng trước.
Lúc tôi nhặt nó ở cổng khu dân cư, nó cũng nằm trong một cái thùng carton bị nước mưa làm nhũn như vậy.
Tôi tiếp tục lướt xuống.
“Trời ơi! Hai chị em giống nhau quá, bị chị gái nhặt mất rồi!!!”
“Người muốn gặp thì không gặp được, bực chec đi được.”
“Cái cô này ngày nào cũng chỉ biết đọc sách đọc sách đọc sách, chán muốn chết.”
“Cô ấy còn mua cho mình cây leo mèo với đồ ăn nhập khẩu nữa… giờ muốn bỏ đi cũng khó.”
Bài cuối cùng đăng ảnh cái cây leo mèo sáu tầng tôi mới lắp tuần trước.
Điện thoại “bốp” một cái rơi thẳng lên mặt tôi.
Tôi chậm rãi quay đầu, nhìn con mèo cam đang nằm trên tầng cao nhất của cây leo mèo, bộ dạng chẳng buồn ngó ngàng đến tôi.
Con mèo chec tiệt đó —
- Chương 1 1.654 Từ
- Chương 2 1.439 Từ
- Chương 3 2.131 Từ
- Chương 4 859 Từ
- Chương 5 811 Từ
- Chương 6 870 Từ
- Chương 7 1.126 Từ
- Chương 8 1.010 Từ
- Chương 9 895 Từ
- Chương 10 885 Từ
- Chương 11 838 Từ
- Chương 12 871 Từ
- Chương 13 915 Từ
- Chương 14 883 Từ
- Chương 15 836 Từ
- Chương 16 875 Từ
- Chương 17 850 Từ
- Chương 18 777 Từ
- Chương 19 803 Từ
- Chương 20 875 Từ
- Chương 21 783 Từ
- Chương 22 775 Từ
- Chương 23 842 Từ
- Chương 24 831 Từ
- Chương 25 716 Từ