Header Background Image
phiêu lưu qua con chữ

“Tay phải của mẹ cô, gân chưa đứt hoàn toàn.” Tôi nói rõ từng chữ, lặp lại nội dung trong thư, “Cây thước sắt có tẩm thuốc mê, vết thương tuy sâu, nhưng nếu dưỡng tốt, tay phải có thể hồi phục năm sáu phần. Việc trục xuất khỏi sư môn… là để cho nhà họ Liễu xem.”

Tôi nhẹ nhàng đặt bức thư lên bàn làm việc, đẩy về phía cô ta: “Đây là thư bà nội tôi viết sau khi mẹ cô rời đi. Bà đã đoán trước, sẽ có ngày cô tìm đến.”

Tay Ngô Tiểu Phương run dữ dội. Cô ta cầm lấy thư, mở ra.

Khi đọc thư, vẻ điên loạn trên mặt cô ta… như thủy triều rút đi.

Đầu tiên là ngơ ngác, sau đó là không thể tin nổi, cuối cùng biến thành một loại mệt mỏi trống rỗng, sâu không thấy đáy.

“Năm tôi mười tuổi…” giọng cô ta rất nhẹ, như nói mê, “Trước khi chết, mẹ tôi nắm tay tôi nói… ‘Tiểu Phương, đừng tin người ngoài…’”

“Người phế tay ta… chính là bà Trần. Bà ta vì muốn lấy lòng nhà họ Liễu, đích thân cắt đứt gân tay ta. Mối thù này, con phải nhớ.”

Cô ta ngẩng đầu nhìn tôi, nước mắt bất ngờ lăn xuống: “Bà nói xong thì tắt thở. Câu nói đó… tôi ghi nhớ suốt năm mươi năm. Nó giống như một cây kim, ngày đêm đâm vào tim tôi… giờ cô lại nói với tôi, ngay cả câu đó… cũng là giả?”

“Là giả.” Tôi đặt hai bức thư song song trước mặt cô ta.

“Bức này… là do bà nội tôi viết. Sự thật ở đây: ‘Đừng để Tiểu Phương chạm vào nghề này.’”

Tôi quét mắt qua ba cái bình hồn diện, rồi nhìn lại cô ta: “Còn bức này… là do mẹ cô để lại. Lời nguyền ở đây: ‘Hãy để nó tránh xa nghề tẩy mặt.’ Nhìn rõ chưa? Bà ấy cầu xin ân nhân, nguyền rủa kẻ thù… nhưng thực ra đều nói cùng một việc… Đừng để cô trở thành bà ấy.”

Tôi nhìn thẳng vào mắt cô ta, từng chữ một: “Nhưng cô thì sao, Ngô Tiểu Phương? Cô đã lấy thứ bà ấy sợ nhất, dùng chính nghề mà bà ấy căm hận nhất… biến thành sự nghiệp duy nhất của cả đời mình.”

“Cô không phải đang báo thù. Cô đang đứng trên mộ mẹ mình, diễn lại cơn ác mộng mà bà ấy sợ nhất… suốt năm mươi năm.”

Tôi dừng lại, nhìn sâu vào mắt cô ta: “Ngô Tiểu Phương, năm mươi năm này… cô không phải đang báo thù cho mẹ. Cô đang dùng cách tàn nhẫn nhất… để chứng minh rằng nỗi sợ sâu thẳm nhất của bà ấy trước khi chết… hoàn toàn đúng.”

“Cô khiến bà ấy chết rồi… cũng không được yên.”

Ngô Tiểu Phương lùi lại một bước, lưng chạm vào bình thủy tinh lạnh buốt.

Cô ta nhìn bức thư ố vàng trong tay, rồi lại nhìn khuôn mặt của mẹ mình trong bình… đột nhiên bật cười.

Tiếng cười ban đầu rất khẽ, rồi càng lúc càng lớn, càng lúc càng điên loạn, cuối cùng biến thành tiếng gào khóc xé lòng.

“Tôi hận suốt năm mươi năm… tôi giết ba người… tôi biến mình thành quỷ… Tôi nuôi khuôn mặt của mẹ trong bình suốt hai mươi năm…”

Cô ta cười đến mức thở không nổi, nước mắt hòa cùng nước mũi chảy đầy mặt: “Bây giờ cô nói với tôi… tôi hận nhầm người? Tôi giết nhầm người? Tất cả những gì tôi làm… rốt cuộc là vì cái gì?!”

Cô ta đột ngột ném bức thư xuống đất, chỉ vào ba cái bình hồn diện: “Vậy những thứ này thì sao? ‘Kỹ hồn’ của Tô Hiểu, ‘huyết hồn’ của Diệp Lâm, ‘thiện hồn’ của Lưu Thúy Lan… Ba hồn tôi gom đủ, nghi thức tôi chuẩn bị hai mươi năm, ‘Trừ Hồn Tuyến’ mà tôi sắp hoàn thành thì tính là cái gì?!”

“Một sai lầm.” Tôi khẽ nói, “Một sai lầm được xây dựng trên dối trá.”

Ngô Tiểu Phương đứng sững ở đó, như một pho tượng đá vừa bị phong hóa trong chớp mắt.

Rất lâu sau, cô ta chậm rãi quay người, bước đến trước cái bình nhỏ chứa khuôn mặt của mẹ mình, trán tựa lên lớp kính lạnh băng.

“Mẹ…” cô ta khẽ nói, giọng bình tĩnh đến đáng sợ, “Mẹ bảo con hận, con đã hận. Mẹ bảo con báo thù, con đã báo. Mẹ bảo con biến thành quỷ… con cũng đã biến rồi. Nhưng bây giờ họ nói với con, con hận sai người, báo thù sai người, làm quỷ… cũng sai rồi. Vậy mẹ nói cho con biết… con phải làm sao?”

Cô ta ngẩng đầu, nhìn khuôn mặt lơ lửng trong bình, ánh mắt dịu dàng như đang nhìn một đứa trẻ: “Mẹ, con không quay lại được nữa. Mẹ… cũng không quay lại được nữa.”

Đột nhiên, cô ta động.

Không phải lao về phía tôi, mà lao về phía bàn làm việc, chộp lấy chiếc kéo giải phẫu sắc bén.

Nhưng không phải đâm tôi, cũng không phải đâm chính mình.

Cô ta một nhát kéo… đâm thẳng vào lớp da giả trên mặt mình.

“Xoẹt…”

Âm thanh như chọc vỡ một túi nước.

Lớp da trơn láng, trẻ trung, thứ cô ta đã dày công nuôi dưỡng suốt hai mươi năm, lập tức sụp xuống, co rúm, bị lột ra khỏi khuôn mặt thật của cô ta.

Bên dưới lộ ra một khuôn mặt của người phụ nữ hơn năm mươi tuổi, đầy sẹo và vết bỏng cũ, đó mới là khuôn mặt thật của cô ta.

Cô ta quỳ sụp xuống đất, không hề hét lên, chỉ điên cuồng dùng kéo cắt, rạch, xé, nghiền nát lớp da giả trên mặt thành từng mảnh vụn.

“Không cần nữa… không cần nữa…”

Cô ta vừa cắt vừa lẩm bẩm, như đang dỗ dành một đứa trẻ, “Mẹ… khuôn mặt của mẹ con không xứng dùng… con trả lại cho mẹ…”

Tôi đứng nguyên tại chỗ, nhìn mảnh vụn vương vãi khắp nơi, nhìn khuôn mặt thật máu thịt lẫn lộn của cô ta… không nói nổi một lời.

“Tuyến…”

Cô ta ngẩng đầu, máu và nước mắt hòa lẫn trên khuôn mặt đầy sẹo, ánh mắt đã rã rời, nhưng lại mang theo một thứ tỉnh táo kỳ lạ như ánh hồi quang: “Chủ tuyến trên người Diệp Minh Mỹ… nằm dưới tim một tấc… dùng Diêm Vương châm của cô, châm xiên từ huyệt Đản Trung… sâu ba phần… có thể cắt…”

Cô ta ho ra một ngụm máu, những sợi tơ đen ngọ nguậy trong bọt máu, nhưng vẫn nở một nụ cười gần như ngây thơ: “Cô đi cứu cô ta đi… rồi nói với cô ta… mạng của cô ta… là tôi ban cho.”

“Tôi muốn cô ta sống… mỗi ngày soi gương, khi chạm vào vết sẹo trên cổ, khi nửa đêm giật mình tỉnh giấc vì hồi hộp… đều phải nhớ rằng… mạng của cô ta… là rơi ra từ kẽ tay tôi.”

“Tôi muốn mỗi hơi thở trong quãng đời còn lại của cô ta… đều mang mùi máu của mẹ tôi…”

Cô ta thở dốc vài hơi, đồng tử bắt đầu giãn ra: “Đi nhanh đi… cô ta không còn nhiều thời gian… đừng để ‘ân huệ’ của tôi… trở thành vô ích…”

Nói xong, cô ta đổ sụp về phía trước, không động đậy nữa. Tôi quỳ xuống, kiểm tra hơi thở, vẫn còn một tia yếu ớt, nhưng đã rối loạn.

Tôi lấy điện thoại, gọi cho Chu Lẫm: “Diệp Minh Mỹ, dưới tim một tấc, châm xiên huyệt Đản Trung ba phần. Nhanh.”

Cúp máy, tôi nhìn người phụ nữ đã tan vỡ dưới đất, nhìn căn phòng đầy những bình hồn diện, nhìn bức thư bị ném trên sàn.

Năm mươi năm oán hận, ba tấm da người làm vật hiến tế, một cuộc báo thù được xây dựng trên dối trá.

Đêm nay… cuối cùng cũng kết thúc.

Ba ngày sau, tin từ bệnh viện.

Bác sĩ đã lấy ra từ gần mạch tim của Diệp Minh Mỹ ba mươi bảy sợi tơ đen đang bắt đầu tan rã. Nếu chậm thêm mười lăm phút… chắc chắn sẽ chết.

Nghe nói từ đó về sau, cô ta không bao giờ soi gương nữa, tất cả những vật phản chiếu đều bị phủ kín bằng vải.

***

Ngô Minh Nguyệt trước khi chết đã biết hết sự thật. Trong cơn đau, trong oán hận, trong nỗi sợ con gái sẽ lặp lại bi kịch của mình, bà nắm tay Tiểu Phương và trăn trối: “Người phế tay ta là bà Trần. Mối thù này con phải nhớ.”

Đó là lời nói nửa thật nửa giả, nhưng hoàn toàn xuất phát từ tình mẫu tử.

Nửa thật: Bà Trần quả thật đã cầm thước sắt phế tay bà.

Nửa giả: Bà Trần làm vậy để che chở, để bảo vệ hai mẹ con bà khỏi bị diệt khẩu.

Bà Minh Nguyệt nói như thế vì: Bà muốn con gái có động lực sống, có một mục tiêu để không gục ngã trong nghèo khó và tủi nhục.

Bà muốn con gái tránh xa nghề tẩy mặt bằng mọi giá, nên dùng chính nỗi hận để “đuổi” con khỏi con đường ấy: “Đừng tin người ngoài, đừng chạm vào sợi dây đó.”

Nhưng bi kịch nằm ở chỗ, Tiểu Phương chỉ nghe phần hận, phần bảo vệ bị chôn vùi dưới lớp oán khí.

Cô nuôi hận 50 năm, luyện cấm thuật, giết người, biến mình thành quỷ… tất cả chỉ để chứng minh rằng mẹ mình đã đúng: “Nghề này biến người ta thành quái vật.”

Cô không báo thù cho mẹ. Cô đang dùng cách tàn nhẫn nhất để chứng minh nỗi sợ sâu thẳm nhất của mẹ trước khi chết là đúng.

Và chính vì vậy, cô không giết Trần Uyển ngay lập tức.

Với Tiểu Phương, Trần Uyển không chỉ là cháu gái của “kẻ thù số 1”, mà còn là người thừa kế chân truyền cuối cùng của môn phái, biểu tượng sống của di sản bà Trần để lại. Giết chết cô ấy nhanh chóng thì quá dễ, quá nhẹ nhàng.

Cô muốn Trần Uyển phải sống để chứng kiến.

Chứng kiến hậu duệ nhà họ Liễu bị lột cả hồn lẫn xác, bị cướp đi tuổi xuân và vinh hoa mà Liễu Như Yên từng đoạt được.

Chứng kiến chính mình bất lực trước nghi thức Trừ Hồn Tuyến mà cô ta đã chuẩn bị 20 năm.

Và cuối cùng, buộc Trần Uyển phải tự tay khóa sổ tay, phong kín cấm thuật, tức là tự tay hủy hoại di sản của bà nội mình, như một cách báo thù hoàn hảo nhất: khiến người thừa kế phải thừa nhận rằng nghề này đã tạo nghiệp, đã hủy hoại bao nhiêu thế hệ.

Khi đọc bức thư của bà nội Trần Uyển, Tiểu Phương mới nhận ra: mình không chỉ hận nhầm người, mà còn giết nhầm người, hủy hoại nhầm đời mình.

Những sợi dây oán hận, nếu dệt từ hiểu lầm, sẽ siết chặt cả kẻ thù lẫn người thân, mãi mãi không thể cắt đứt.

***

Chu Lẫm đưa cho tôi một bản sao hồ sơ.

Liễu Như Yên sau vụ “mượn mặt” thì cơ thể nhanh chóng suy kiệt, trở nên sợ ánh sáng, thần kinh bất ổn, toàn thân da thịt lở loét.

Năm 1975 chết ở nước ngoài, cái chết vô cùng thê thảm.

Thứ đã vay… cuối cùng cũng phải trả. Cả vốn lẫn lãi.

Thi thể của Ngô Tiểu Phương đã được hỏa táng, cùng với mảnh da mặt vỡ nát của mẹ cô ta.

Lưu Thúy Lan không có người thân, hậu sự do đơn vị xử lý.

Gia đình của Tô Hiểu và Diệp Lâm đã nhận lại di dung.

Vụ án được công bố ra ngoài là do một kẻ tâm thần bắt chước gây án.

Có những sự thật… quá mức đen tối, không cần thiết phải phơi bày.

Thi thể của Lâm Tố Vân… vẫn không tìm thấy.

Tại “hiện trường tự sát”, đơn vị phát hiện dấu vết cực nhỏ của thuốc gây mê, vụ án được định nghĩa lại thành “nghi án bị hại”, nhưng manh mối đã đứt đoạn, trở thành một vụ án treo.

Tôi trở về tiệm tẩy mặt, đem sổ tay của bà nội, bức mật thư, chiếc đê khâu của Ngô Minh Nguyệt, kim Diêm Vương và dây câm… tất cả những ghi chép liên quan đến cấm thuật… đều khóa lại trong chiếc rương gỗ long não.

Thứ cuối cùng tôi lấy ra… là tấm ảnh chụp chung của bà nội và Ngô Minh Nguyệt.

Hai cô gái trẻ đứng cạnh nhau, mỉm cười, trong mắt là tình yêu thuần khiết dành cho nghề… không một chút u ám.

Mặt sau bức ảnh, nét chữ thanh tú của bà nội viết: “Bản thân nghề không nhơ bẩn, lòng người mới phân rõ trắng đen. Sợi chỉ có thể làm đẹp, cũng có thể siết hồn. Hãy thận trọng… lại càng phải thận trọng.”

Tôi khẽ vuốt bức ảnh, đặt nó vào trang đầu của sổ tay… rồi đóng nắp rương lại.

“Cạch.”

Ổ khóa đồng khép lại… phong kín ân oán năm mươi năm.

***

Tôi mở lại tiệm, nhưng việc làm ăn trở nên vắng vẻ.

Trong con hẻm cũ bắt đầu lan truyền lời đồn: tay nghề của thợ Trần quá tà, đã dính thứ không sạch sẽ.

Thỉnh thoảng có khách quen gan dạ ghé qua, cũng chỉ dám làm những dịch vụ làm sạch đơn giản nhất.

Chu Lẫm từng đến một lần, đứng ngoài cửa, không bước vào.

Anh nói: “Vụ của Lâm Tố Vân… tạm thời gác lại rồi.”

Tôi hiểu ý anh.

Ngô Tiểu Phương đã chết… nhưng Lâm Tố Vân rốt cuộc sống hay chết, khuôn mặt đang ở đâu… đã trở thành một bí ẩn vĩnh viễn.

***

Một đêm nọ, tôi mơ thấy sư tỷ.

Chị đứng trong bóng tối, gương mặt mờ nhòe, không nhìn rõ ngũ quan.

Miệng mở ra khép lại… nhưng không có âm thanh.

Tôi giật mình tỉnh dậy, toàn thân ướt đẫm mồ hôi lạnh.

Sáng hôm sau, dưới khe cửa tiệm, tôi phát hiện một lọn tóc dài buộc bằng sợi dây đỏ.

Là tóc của tôi.

Nhưng cách thắt sợi dây đỏ đó… là “nút đồng tâm” mà chỉ sư tỷ Lâm Tố Vân mới biết.

Tôi ném nó vào lò, đốt đi.

Trong ánh lửa, sợi dây co quắp… như một con rắn đang giãy chết.

Có những sợi dây… bạn tưởng đã đốt rồi.

Nhưng tro tàn vẫn bỏng rát… vĩnh viễn không thể rửa sạch.

-HẾT-

0 Bình luận

Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn.
Ghi chú