admin
Truyện
1
Các chương
232
Từ
305,5 N
Bình luận
0
Đang đọc
1 ngày, 1 giờ
-
“Trẫm không lừa nàng, trẫm yêu nàng! Trẫm chưa từng nói những lời đó với nữ nhân thứ hai! Trẫm cho nàng giang sơn, cho nàng quyền lực, cho nàng vị trí quý phi, những gì trẫm có thể cho đều đã cho nàng! Nàng còn muốn gì? Nàng còn muốn trẫm nhường long ỷ cho nàng sao? Dựa vào đâu mà nàng không thỏa mãn? Dựa vào đâu mà nhất định ép trẫm đi đến bước này!” “Trẫm làm sai gì chứ? Trẫm…-
8,1 N • Ongoing
-
-
Ta đứng dậy rót cho mình một chén nước. Nước trong ấm đồng vẫn còn ấm, rót vào chén, mặt nước phẳng lặng, không gợn chút sóng nào. Ngày hôm sau, ta truyền tin tức về nam nhân áo đen kia ra ngoài. 11 Khi Lâm Lộc nhận được thư, nàng ta bỗng cười một tiếng. Không phải cười những dòng chữ kia. Mà là cười chính mình. Cười vì nàng ta tưởng mình là người xuyên không nên bẩm sinh cao…-
8,1 N • Ongoing
-
-
Những thủ đoạn hắn dùng để giám sát nàng ta, là hệ thống tình báo do nàng ta giúp hắn cải tiến lúc hắn tin tưởng nàng ta nhất. Rất tốt. Ta đợi chính là khoảnh khắc này. 9 Hoàng đế đưa ra quyết định vào một đêm khuya. Ban ngày hôm ấy, Lâm Lộc gặp phu nhân Binh bộ Thị lang. Theo mật báo của ám vệ, khi vị phu nhân kia rời đi đã mang theo một phong thư. Nội dung thư không tra…-
8,1 N • Ongoing
-
-
Cả phủ bị thiêu thành một lò lửa kín mít, tiếng khóc, tiếng gào thét, đều bị biển lửa xé nát hoàn toàn. Ta bị người ta nhét qua lỗ chó, ngã xuống con hẻm. Khi quay đầu lại, chỉ thấy ánh lửa đỏ rực ngút trời. Sau khi may mắn trốn thoát, ta mới biết. Người ra lệnh chính là nam nhân được phụ thân dốc túi truyền dạy tất cả. Hắn dùng những thứ phụ thân dạy để ngồi vững giang…-
8,1 N • Ongoing
-
-
Cửa điện khép lại sau lưng nàng ta. “Chàng có ý gì?” Giọng Lâm Lộc căng cứng, giống như một sợi dây sắp đứt. Hoàng đế dựa vào lưng ghế, đặt bút xuống. “Nàng chỉ chuyện gì?” “Tôn đáp ứng, Dung tần, Hiền phi, chàng lật thẻ từng người từng người một, chàng xem ta đã chết rồi sao?” “Trẫm là hoàng đế. Trẫm sủng hạnh ai, không cần báo với nàng.” “Chàng từng hứa…-
8,1 N • Ongoing
-
-
1 Khi tuyển phi, hoàng đế hỏi ta: “How are you?” Ta nghe rõ mồn một tiếng lòng của Lâm Lộc. “Má ơi má ơi! Ám hiệu! Đây là ám hiệu xuyên không! Hoàng đế cũng là người xuyên không! Câu này ta biết! I’m fine thank you! Ta đã nói rồi mà, Lâm Lộc ta xuyên vào đây tuyệt đối không phải để làm pháo hôi!” Ta lại lắc đầu. Hoàng đế phất tay, ta lui xuống. Tiếp theo là Lâm Lộc. “How…-
8,1 N • Ongoing
-
-
13 Hôn sự rất gấp gáp. Triệu Tuân định đoạt vào bảy ngày sau. Trong thời gian đó, hắn sợ xảy ra chuyện nên trực tiếp giam lỏng ta, ngay cả mẹ ta cũng không được phép đến thăm. Bảy ngày. Cho dù Thẩm Khanh Trác có nhận được thư của ta, e là về mặt thời gian cũng không kịp quay về. Đây chắc hẳn là bàn tính nhỏ của Triệu Tuân, muốn mọi chuyện ván đã đóng thuyền trước khi chàng về…-
8,7 N • Ongoing
-
-
11 Buổi tối, phu nhân gọi riêng ta vào nội thất, đưa cho ta một chiếc vòng tay. "Đây là bảo vật gia truyền của Vương phủ, tặng cho con dâu." "Nhưng con..." Phu nhân cười đầy từ ái: "Không giấu gì con, ta vốn cũng là thôn phụ sơn dã. Sinh ra thời loạn lạc, gặp phải tặc nhân cướp bóc, may nhờ Vương gia cứu mạng. Vương gia khí vũ hiên ngang, ta lập tức ưng ý ngay. Mọi người đều nói ngài ấy…-
8,7 N • Ongoing
-
-
09 Ánh mắt của người khác... quả thực rất quan trọng. Cha ta làm kinh doanh, hoàn toàn dựa vào sự giúp đỡ của người cậu làm quan trong triều. Thế nên mẹ ta mới thường xuyên dẫn ta qua lại với nhà mợ. Có cầu ắt có cạnh, địa vị sẽ thấp hơn một bậc. Mợ đối với chúng ta luôn sai bảo hống hách. Có đôi khi quá đáng, mẹ cũng không dám lên tiếng. Thói quen đó thấm vào người ta lại càng rõ…-
8,7 N • Ongoing
-
-
Từ tận xương tủy, ta rất sợ Triệu Tuân. Nhà ta và nhà cậu ở gần nhau, mẫu thân thường dắt ta sang chơi. Trẻ con tụ họp lại với nhau cũng coi như có bạn. Triệu Tuân lớn hơn mấy đứa nhóc chúng ta vài tuổi, thường bày ra dáng vẻ huynh trưởng, mỗi lần gặp đều hỏi han bài vở. Gặp đứa nào nghịch ngợm, hắn còn giáo huấn vài câu. Nhưng thỉnh thoảng tâm trạng tốt, hắn cũng mua cho chúng ta ít…-
8,7 N • Ongoing
-
- 1 2 … 24 Tiếp