Header Background Image
phiêu lưu qua con chữ

“Chỉ cần sinh con, ta sẽ được phục vị!”

Thi Tình Trúc do dự.

“Ngươi lúc muốn nạp người thì đuổi ta, giờ lại cần ta?”

Kỳ Ngọc hoảng loạn:

“Ta sai rồi! Ta bị hồ ly tinh mê hoặc! Nàng mới là người ta yêu!”

“Trước đây ta chiều nàng thế nào? Nàng không thích tỳ nữ, ta hủy dung nàng ta. Muốn luyện võ, ta tìm người cho nàng giết!”

“Ta làm tất cả đều vì nàng!”

“Chẳng lẽ nàng để ta một mình chịu báo ứng?”

Lời điên loạn ấy lại khiến nàng ta mềm lòng.

“Phụ thân… con đi cùng hắn.”

Kỳ Ngọc mừng rỡ.

Rồi hắn bò tới kéo váy ta:

“Đều do yêu nữ ngươi dụ dỗ ta!”

“Quỳ xuống tạ tội! Tự hủy dung nhan! Đừng mơ tưởng ta nữa!”

Ta suýt nôn.

“Kỳ Ngọc, buông ra.”

Hắn không nghe.

Ta liền bẻ từng ngón tay hắn.

“Rắc!”

Tiếng xương gãy vang lên.

Hắn gào thảm.

Thi Tình Trúc khẽ nhíu mày.

Rất tốt.

Khi nhìn nam nhân của mình bị giẫm dưới chân, tình yêu cũng bắt đầu lung lay.

Sau đó, Linh phi vì thành công thoát thân, nên đã nắm tay ta cảm tạ.

“Nhờ cô, ta mới thoát được.”

Ta đáp:

“Nhờ tiền bối bố cục, ta mới lật được ván cờ.”

Lúc này ta mới biết Linh phi tên Nhạc Linh, nàng là thánh nữ Thiên Liên giáo.

Nàng ở cung vừa là con tin, vừa là nội ứng.

Việc hoàng đế muốn truyền ngôi cho Kỳ Ngọc, khiến Thiên Liên giáo bất mãn.

Hai bên trở mặt.

Ta lợi dụng cơ hội vào cung, liên lạc với nàng.

Thông qua hàng hóa, truyền tin qua lại.

Cuối cùng diễn thành vở kịch này.

Ta hỏi:

“Tiền bối không có võ, về Bắc Cương e sẽ gặp nguy hiểm, hay là để ta hộ tống?”

Nhạc Linh cười:

“Không cần.”

Trong bóng tối… có một thân ảnh xuất hiện.

Vân Ly!

Nhạc Linh giải thích: Thi Tình Trúc từng học võ tại Thiên Liên giáo.

Cùng đại đệ tử Giang Hành Uyên thân thiết.

Sau đó chọn làm thái tử phi.

Giang Hành Uyên bất mãn, từ đó sa đọa.

Vân Ly là do hắn phái tới bảo vệ nàng ta.

Nhưng hắn bây giờ đã bị trục xuất.

Vân Ly không còn thuộc về hắn nữa.

Không lâu sau, trong cung truyền ra tin.

Hoàng đế thương xót đứa trẻ trong bụng Thi Tình Trúc, nên đã thả hai người ra khỏi Tông Nhân phủ, giam lỏng tại một tòa viện trong kinh.

Trong thành đồn rằng, Kỳ Ngọc rất nhanh sẽ nhờ đứa con này mà xoay chuyển tình thế, trở lại vị trí thái tử.

Đêm ấy, trăng tối gió cao chính là lúc thích hợp để lấy mạng người.

Ta cưỡi gió mà đi, chưa đầy một khắc đã đến nơi.

Từ chỗ người hầu đông đúc ngày trước, giờ chỉ còn thưa thớt, tiêu điều.

Thi Tình Trúc nghe động, vội mở cửa sổ, nhỏ giọng gọi:

“Sư huynh? Là huynh sao? Kỳ Ngọc đã ngủ rồi.”

Nhưng nhìn kỹ… lại là ta.

Nàng ta lập tức run lên.

“Sao… sao lại là ngươi?”

“Sao không thể là ta? Ngươi đang đợi ai?”

“Nơi này không hoan nghênh ngươi! Đừng dây dưa với Kỳ ca ca nữa!”

“Ta không tìm hắn… ta tìm ngươi.”

“Tìm ta?”

“Phải.”

“Tối nay ta đến lấy mạng ngươi.”

Ta lập tức rút kiếm, đâm thẳng vào mặt nàng ta.

Ngay khi lưỡi kiếm sắp chạm trán… “Choang!”

Một thanh đoản đao đánh bật kiếm của ta.

Lực phản chấn khiến tay ta tê dại, ngã xuống đất.

Thi Tình Trúc từ sợ hãi chuyển sang đắc ý.

“Thương Thời Vũ, muốn giết ta? Còn phải hỏi sư huynh ta đã!”

Ta hận nàng ta thấu xương nên lập tức bật dậy, tiếp tục tấn công.

Nhưng một nam tử áo trắng từ mái nhà lao xuống, kiếm đâm ngang sườn ta.

Vài chiêu… ta trúng kiếm, rơi xuống, máu nhuộm đỏ y phục.

“Hay lắm!” – Thi Tình Trúc vỗ tay cười.

Nam tử vội chạy tới:

“Trúc nhi, có bị thương không?”

Hắn chính là Giang Hành Uyên.

Kỳ Ngọc cũng chạy đến, ánh mắt khó chịu nhìn hắn.

Ta giả vờ trọng thương, lén áp sát.

Rồi phóng ra tuyết phách châm.

Giang Hành Uyên định né.

Nhưng thấy kim bay về phía Thi Tình Trúc, hắn lập tức lấy thân mình chắn.

Còn Kỳ Ngọc lại núp sau lưng nàng ta.

Thi Tình Trúc không sao nhưng Giang Hành Uyên trúng độc.

Hắn vẫn chống kiếm, chắn trước nàng ta:

“Ai dám động đến sư muội ta, ta diệt cả nhà người đó!”

Ta giả vờ sợ, nhảy lên mái.

Thực ra ẩn trong bóng tối quan sát.

Kỳ Ngọc hoảng loạn:

“Đều tại ngươi mà ả khốn kiếp kia muốn giết ta!”

“Ngươi gây chuyện còn chưa đủ sao!”

“Ngươi mà còn thế này, sau này ta phục vị cũng sẽ giáng ngươi xuống!”

Thi Tình Trúc nhìn trái là Giang Hành Uyên.

Nhìn phải là Kỳ Ngọc.

Rồi cầm dao.

“Phập!”

Máu văng ra.

Ký Ngọc… chết.

Thi Tình Trúc đẩy xác hắn ra, ôm Giang Hành Uyên.

“Sư huynh… ta sai rồi…”

Giang Hành Uyên dịu giọng.

Hai người… rơi vào cảnh ái dục điên cuồng.

Ta ghê tởm… nhưng lại cười.

Ta lấy ống trúc Thanh Sương đưa, thổi khói mê tình vào phòng.

Một đêm động phòng điên loạn này chính là lễ tang của bọn họ.

Cùng lúc đó tin thái tử bị gian phu giết lan khắp cung.

Hoàng đế lập tức phái cấm quân truy sát.

Vài ngày sau… Giang Hành Uyên dù gãy chân, mù mắt nhưng vẫn chạy thoát.

Thanh Sương tức giận.

Ta chỉ cười:

“Đừng vội.”

Sống sót chưa chắc là may mắn.

Xuân qua, hè đến.

Nhờ Nhạc Linh mà đường áp tiêu Tây Bắc mở ra, tiêu cục phát đạt.

Ta và Thanh Sương áp tiêu phương Bắc.

Trong chợ, người đông như hội.

Trên đài là bốn chữ Đấu võ kén rể.

Nhưng lần này là trò lừa đảo.

Vài nữ tử phô ra thân thể dụ khách.

Ta định rời đi.

Nhưng thấy một người khiến ta dừng lại.

Dù trang điểm lòe loẹt nhưng ta vẫn nhận ra đó là Thi Tình Trúc.

Bên cạnh nàng là Giang Hành Uyên đã tàn phế, đứng rao:

“Chỉ cần một lượng bạc! Thắng thì lấy thế tử về!”

“Thua?”

“Cũng được hưởng một đêm!”

Đám đàn ông chen lên.

Ánh mắt dâm dục.

Thanh Sương nhận ra:

“Tỷ, là Thi…”

Thi Tình Trúc nhìn thấy ta.

Ánh mắt lóe lên hy vọng.

“Cứu ta!”

Ta vuốt râu giả, nhún vai:

“Không quen.”

Ánh mắt nàng ta lại trở thành một vũng nước chết.

Ta cùng Thanh Sương rời đi.

Hoàng hôn buông xuống.

Ánh đỏ phủ mặt hồ.

Đẹp đến nghẹt thở.

Còn Thi Tình Trúc… nàng vốn là thiên chi kiều nữ, năm nào nay đã rơi vào địa ngục.

Và không bao giờ thoát ra được nữa.

-HẾT-

0 Bình luận

Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn.
Ghi chú