Chương 3
bởi admin“Cũng không cần tiếc, chút võ công mèo cào ấy, có hay không cũng chẳng khác gì.”
“Sau này cứ nuôi trong khuê phòng, đừng để ra ngoài có mắt như mù mà gây chuyện nữa.”
Kiếp trước ta từng tiếp xúc với Thi Tình Trúc, hiểu khá rõ nàng ta.
Nàng ta cho rằng mình học võ từ cao thủ giang hồ, mang khí chất hiên ngang, bản thân cao hơn những nữ nhân khuê phòng yếu đuối.
Kỳ Ngọc lại sủng nàng ta, âm thầm thuê không ít cao thủ bảo vệ, khiến nàng ta tưởng bản thân thật sự có thể tung hoành giang hồ.
Lúc này nghe nói võ công cả đời tự hào bị phế, nàng ta tức đến muốn mắng ta.
Nhưng vừa mở miệng lại phun ra một ngụm máu lớn.
Ta nhìn bộ dạng mặt sưng, miệng đầy máu, chật vật xấu xí của nàng ta.
Rồi quay sang Kỳ Ngọc, nở một nụ cười rực rỡ đến mức khiến hắn thoáng sững người.
Chỉ phế chút võ công của Thi Tình Trúc thì đáng là gì?
Đời này ta sẽ khiến tất cả những gì nàng ta coi trọng.
Dù chỉ một chút… cũng không giữ nổi!
…
Trở về nhà, phụ thân không nhịn được trách ta vài câu.
“Thời Vũ, kinh thành này khắp nơi đều là hoàng thân quốc thích, ta vẫn luôn khuyên con phải thu liễm, đừng gây chuyện, hôm nay sao lại kích động như vậy?”
Ta vừa định phản bác, nhưng nhìn hai bên tóc mai của phụ thân chưa đến bốn mươi đã bạc trắng, lời đến miệng không khỏi nuốt lại.
Mẫu thân ta là nữ nhi duy nhất của chưởng môn Thương Nguyệt tiêu cục, cũng là người dựng lôi đài chiêu thân chọn trúng phụ thân.
Hai người tình sâu nghĩa nặng cả đời.
Phụ thân vốn là một hiệp khách tiêu dao say mê kiếm đạo, nay lại dùng đôi tay từng múa đao vung kiếm để gây dựng bàn tính.
Chỉ vì… phát dương Thương Nguyệt tiêu cục là tâm nguyện chưa hoàn thành của mẫu thân.
Muốn kiếm thêm sinh ý, ông còn phải khéo léo giao thiệp với quan phủ, mới có thể đứng vững ở kinh thành này.
Phụ thân nói không sai.
Ở nơi đầy rẫy quyền quý này, chỉ cần vô tình đắc tội ai đó thì cũng đủ mang họa sát thân.
Kiếp trước, sau khi ta bị bắt, phụ thân một mình xông vào Đông Cung đòi người.
Lại trúng phải cạm bẫy Kỳ Ngọc sớm bố trí.
Thuộc hạ của hắn đã chế ra một loại đạn lôi hỏa uy lực cực lớn.
Dù phụ thân võ công cao cường, thân thể cũng không chống nổi sức nổ đó, kết cục bị nổ tan thành từng mảnh.
Mà Thi Tình Trúc thì trói ta lại, ép ta mở mắt nhìn tận cảnh phụ thân bị nổ đến không còn xương cốt.
Nàng ta đứng bên cạnh như xem trò, cười đến khoái trá.
Khi ấy ta tay chân ta đã gãy, mất hết võ công, chỉ như con kiến có thể bị nghiền chết bất cứ lúc nào thì lấy gì bảo vệ người thân?
Nỗi lo của phụ thân không sai.
Đắc tội loại tiểu nhân đó, quả thật sẽ dẫn đến tai họa vô tận.
Chỉ là ông trời đã cho ta sống lại một lần.
Ta sẽ không còn là con kiến chờ chết như trước nữa!
Sau lôi đài chiêu thân, ta bảo phụ thân và các sư huynh đệ tung tin ra ngoài.
Nói rằng Thương đại tiểu thư bị phá rối lôi đài, tâm trạng không tốt, đã về biệt viện ngoại ô kinh thành tĩnh dưỡng.
Ta trở về đó, thực ra là vì nơi này có vài quản sự tiêu cục đã lui về dưỡng lão.
Ta ở đây theo họ học việc, tìm hiểu chuyện tiêu cục, để sau này có thể giúp phụ thân quản lý.
Thời gian còn lại, ta đều dùng để luyện công, tinh tiến kiếm pháp.
Có mấy ai giống như mẫu thân ta… có thể thông qua chiêu thân mà tìm được người đồng hành trọn đời?
Dựa trời, dựa đất, dựa nam nhân… không bằng dựa chính bản thân mình.
Chỉ là, muốn đấu với đám người nắm quyền lực trong tay kia chỉ dựa võ lực e là không đủ.
Ván cờ phía sau còn phải tính lâu dài.
Một ngày nọ khi ta đang trong phòng chỉnh sổ sách, có chút mệt.
Bèn rút bội kiếm treo trên tường, ra sân dưới cây hạnh hoa luyện một bộ Hồi Phong Vũ Liễu.
Đây là kiếm pháp phái Thiên Sơn phụ thân tình cờ học được năm xưa.
Kiếm ý như gió, uyển chuyển phiêu dật.
Hoa hạnh đầy cây bị kiếm phong cuốn qua, rơi xuống như mưa, hòa cùng mái tóc ta tung bay.
Tiểu muội Thanh Sương ta nhận nuôi thấy vậy cũng không nhịn được vỗ tay khen ngợi.
Nhưng tiếng nàng quá lớn, lại làm một người trên tường rơi xuống.
Ta thấy có người ngã, liền điểm chân lên cánh hoa, bay tới đón lấy.
Trong mưa hoa đầy trời, người trong lòng cùng ta bốn mắt nhìn nhau.
Đôi mắt sâu thẳm ấy ánh lên vẻ khó đoán.
Ta đặt hắn xuống, rồi mới kinh ngạc vô cùng nhận ra.
“Phu quân của kẻ phá lôi đài chiêu thân của ta… sao lại là ngươi?”
…
Kỳ Ngọc cong môi cười, khẽ thi lễ với ta.
“Thương tiểu thư, vài ngày trước ta vừa chuyển đến biệt viện bên cạnh.”
“Hôm nay nghe tiếng múa kiếm, tưởng là vị hiệp khách nào, nên leo tường xem thử.”
“Không ngờ lại là vị tiểu thư lần đó trên lôi đài múa kiếm như tiên nữ giáng trần, nhất thời nhìn mê mẩn, không cẩn thận ngã xuống.”
“May được tiểu thư cứu, nếu không từ độ cao ba trượng rơi xuống, e là ta phải gãy vài cái xương.”
Ta giả vờ bị hắn chọc cười, cong mắt cười rực rỡ.
Hắn nhìn đến ngẩn người, rồi vội vàng dời ánh mắt.
“Thương tiểu thư, biệt viện của ta vừa sửa xong, tuy không bằng danh sơn thắng cảnh, nhưng cũng có chút tâm ý. Không biết tiểu thư có thể nể mặt đến chơi một chuyến?”
Khác với những tiểu thư khuê các e lệ, ta lập tức gật đầu đồng ý.
Hắn định dẫn ta đi cửa chính nhưng ta chỉ cười lắc đầu, nắm cổ áo hắn, vận khí nhẹ, điểm chân một cái thì đã cùng hắn đứng trên tường cao giữa hai phủ.
Phong cảnh xuân tuyệt đẹp, từ trên cao nhìn xuống, toàn bộ cảnh vườn đã thu vào mắt.
Kỳ Ngọc thân là thái tử, từ nhỏ được bảo vệ cẩn thận.
Chưa từng trải qua cảm giác bay lượn giữa không trung như vậy.
Gió xuân say lòng, mỹ nhân ở bên.
Sao có thể giữ được bình tĩnh?
Ta hơi nghiêng tai đã nghe thấy nhịp tim hắn đập loạn.
…
0 Bình luận