Header Background Image
phiêu lưu qua con chữ

Trong hơn một tháng sau đó, mỗi lần đến biệt viện, việc đầu tiên của Kỳ Ngọc đều là mời ta đi chơi.

Ngắm hoa, thưởng mưa, cưỡi ngựa rong ruổi… cảnh đẹp ngoài ô kinh thành, chúng ta đã đi khắp.

Trang sức vàng ngọc, gấm vóc lụa là không biết đã tặng bao nhiêu rương.

Trên mỗi rương đều khắc rõ ấn thái tử của hắn.

Cũng coi như trực tiếp phơi bày thân phận cao quý.

Từ đó, khi ở bên ta, hắn luôn tự cho mình cao quý, lúc thì muốn ôm eo ta, lúc thì muốn hôn má ta.

Ta đều dùng khinh công né tránh.

Dần dần, hắn lại rủ ta đi chơi, ta liền tỏ vẻ chán rồi không còn hứng thú.

“Những nơi này ta đi nhiều rồi, trong kinh thành chẳng lẽ không có chỗ mới mẻ hơn sao?”

Hắn suy nghĩ một lúc, liền nghĩ ra một nơi tuyệt diệu.

Ta bị hắn cải trang thành thị nữ, đưa vào hoàng cung, cả hai đi dạo khắp các điện, còn gặp cả thái hậu và các phi tần… vô cùng thú vị.

Thấy ta cười vui, hắn lại càng đắc ý.

Một ngày nọ, hắn đứng phía sau ta, nâng vài sợi tóc đưa lên mũi hít nhẹ.

Sau đó dang tay, muốn ôm ta từ phía sau.

Ta liền tung người bay đi, đuổi theo con họa mi trên cây.

Hắn ôm hụt.

Khi ngẩng đầu lên, ta đã ngồi trên cành cây, đung đưa chân, cười nhìn hắn.

Hắn có chút thẹn quá hóa giận.

“Thời Vũ cô nương, ngươi nên biết ta có ý với ngươi. Nếu không… đường đường là thái tử như ta sao lại bỏ thời gian gặp ngươi?”

“Nhưng ngươi hết lần này đến lần khác không cho ta chạm vào, chẳng lẽ đang đùa giỡn ta?”

“Nữ tử giang hồ nên dứt khoát, dám yêu dám hận. Ngươi như vậy, thật khiến ta thất vọng!”

Hắn tỏ ra mất kiên nhẫn, lộ ra bộ mặt cao cao tại thượng.

Ánh mắt đầy vẻ bất mãn âm trầm.

Ta không khỏi cười lạnh trong lòng.

Theo suy nghĩ của hắn… một kẻ thân phận cao quý như vậy, đã nhiều lần để ý ta thì ta nên tắm rửa sạch sẽ, cảm thấy mang ơn mà chờ hắn sủng hạnh.

Nếu không chính là không biết điều.

Quả đúng là một dạng với thái tử phi của hắn.

Đều là thứ cặn bã của nhân gian.

Ta giả vờ khẽ thở dài, lộ ra vài phần u uất.

“Điện hạ bớt giận. Người như điện hạ phong tư như ngọc, dung mạo phi phàm, lại quan tâm đến Thời Vũ như vậy, ta sao có thể không động lòng?”

Một tràng nịnh nọt giả tạo khiến sắc mặt Kỳ Ngọc dịu đi đôi chút.

“Chỉ là thái tử phi nhà ngài, trước đây phá lôi đài chiêu thân của ta, lại bị ta đánh trọng thương, phế võ công, e rằng hận ta đến tận xương tủy.”

“Ta lại không có xuất thân hiển hách, chỉ có chút võ nghệ, vào hậu cung sâu kín, e rằng cũng chẳng thể phát huy.”

“Nếu vào Đông Cung, chẳng phải sẽ bị thái tử phi lăng trì sao?”

“Nghe nói nàng ta là ái nữ của đại tướng Xích Vũ quân, phụ thân nắm giữ binh quyền, gần đây lại đại thắng Tây Lương. Điện hạ chẳng lẽ dám vì ta mà đắc tội hắn?”

“Thời Vũ ta vẫn định tháng sau mở lại lôi đài chiêu thân, tìm người đồng đạo, rồi du hành giang hồ, tránh khỏi chuyện chết chóc trong âm mưu nội trạch. Mong điện hạ thông cảm.”

Kỳ Ngọc nghiến răng, trong mắt hiện lên vẻ bất mãn.

“Hừ, ta còn tưởng chuyện gì.”

“Ta là thái tử đương triều, nắm binh quyền hay không chẳng phải đều do hoàng gia ban sao? Ta nạp một mỹ nhân, còn phải sợ hắn?”

“A Trúc tuy có phần kiêu căng, nhưng cũng không đến mức như ngươi nói. Nàng ta cần mang ngươi làm gì?”

“Còn xuất thân của ngươi tuy thấp, nhưng Linh phi được phụ hoàng sủng ái chẳng phải cũng là người giang hồ sao?”

“Chỉ cần có sủng ái của nam nhân, liền có thể vinh hoa, không ai dám động vào ngươi!”

“Ngươi yên tâm, trước khi nhập phủ, ta sẽ bảo A Trúc đích thân đến xin lỗi. Hai người các ngươi nhân cơ hội giảng hòa, sau này phải sống hòa thuận, đừng khiến hậu viện ta bất ổn, hiểu chưa?”

Ta nhún vai, không đáp.

Hắn chỉ cho là ta đã mặc nhiên đồng ý.

Nghe nói Thị tướng quân Xích Vũ quân công cao thế lớn, vốn đã bất mãn với thói ăn chơi của thái tử.

Chỉ là không chịu nổi ái nữ si mê hắn.

Ta cũng muốn xem thử, Kỳ Ngọc đã mạnh miệng như vậy, nếu thật sự chọc giận ái phi và nhạc phụ của hắn, hắn sẽ thu xếp thế nào.

Vài ngày sau, khi thái tử phi Thi Tình Trúc đến tận cửa thì ta đang chỉ huy Thanh Sương cùng đám tiểu sư sắp xếp hàng hóa.

Chỉ thấy một đoàn người hùng hậu tràn vào viện ta.

Vết thương của Thi Tình Trúc đã hồi phục, nhưng hành động vẫn còn yếu, sắc mặt cũng không còn hồng hào như trước.

Dù trang điểm kỹ, nhưng đôi mắt đỏ sưng kia vẫn không che giấu được.

Xem ra chuyện Kỳ Ngọc muốn nạp ta đã kích nàng ta không nhỏ.

Đôi mắt sưng như quả đào của nàng ta quét qua đống hàng ta đang chuyển vào phòng, khóe môi lộ ra ý cười khó hiểu.

Đến khi ta lên tiếng hỏi, nàng ta mới lạnh giọng nói:

“Thương Thời Vũ, ta phụng lệnh thái tử đến đón ngươi về Đông Cung. Mau thu dọn theo ta.”

Trong giọng nói tuy đầy oán hận, nhưng vẫn lộ ra vài phần e dè.

Xung quanh nàng ta là mấy tên hộ vệ lực lưỡng, trong đó cũng không thiếu cao thủ.

Thân hình nàng ta hơi phồng lên, e là dưới y phục còn mặc giáp mềm.

Xem ra thật sự bị ta đánh đến sợ vỡ mật.

“Đón ta về Đông Cung? Ta chưa từng nghe Kỳ Ngọc nói tới. Đi đến đó làm gì?”

“Ngươi giả ngu cái gì? Đừng tưởng ta không biết, ngươi và thái tử dan díu đã lâu, không về nữa e là trong bụng cũng có con của thái tử rồi!”

Ta nhíu mày, trong lòng chán ghét:

“Ngươi nói nhăng nói cuội gì vậy? Lưỡi dài quá, muốn ta kéo xuống kho làm đồ nhắm rượu sao?”

Thi Tình Trúc lùi vào sau đám hộ vệ, lời nói càng lúc càng khó nghe:

“Hừ, giả thanh cao cái gì. Loại tiện nhân như ngươi, thái tử gia chơi vài hôm là cùng, cùng lắm nuôi làm ngoại thất.”

“Ai biết ngươi dùng yêu thuật gì, lại khiến thái tử cầu xin ta đích thân đến đón, còn muốn nâng ngươi làm thị thiếp, thật mất hết thể thống!”

“Nếu không phải hắn cầu xin, ngươi nghĩ ta sẽ cho ngươi vinh dự này sao?”

0 Bình luận

Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn.
Ghi chú