Chương 2
bởi adminNàng ta ngơ ngác:
“Kẻ nào không biết xấu hổ dám đánh ta? Là người? Nhưng ngươi rõ ràng chỉ lướt qua…”
Chưa nói hết.
Ta lại đổi bước.
“Chát!”
Một cái tát nữa.
Lần này… không chỉ một.
Mà là liên tiếp.
…
Dưới sự trêu đùa của ta, Thi Tình Trúc chống đỡ trái phải, hoàn toàn không có sức phản kháng.
Trên mặt nàng ta rất nhanh sưng lên một dấu bàn tay năm ngón tím đỏ.
Thế nhưng theo từng tiếng bạt tai vang dội không dứt, dấu cũ chưa tan, dấu mới đã chồng lên.
Nàng ta thậm chí không nhìn rõ nổi thân pháp quỷ mị của ta, chỉ có thể ôm đầu che mặt, như chuột chạy qua đường, chật vật chạy trốn trên lối đài trống trải.
Tiếng bạt tai vang lên lanh lảnh như châu ngọc rơi xuống mâm ngọc.
Ít nhiều cũng khiến oán hận và uất ức kiếp trước trong ta được giải tỏa phần nào.
Ta xoay cổ tay đã đánh mỏi, tạm dừng trêu đùa, đứng trên lan can, cười nhìn xuống nàng ta.
“Vị công tử này thật rộng lượng, đến cả những cái tát liên hoàn như vậy của tiểu nữ mà cũng không né. Nếu sau này gả cho ngươi, e sẽ là đánh không hoàn thủ, mắng không đáp lời.”
“Tuy võ công của ngươi kém cỏi, nhưng khí lượng cũng không tệ, cũng không phải không thể cân nhắc.”
Đám người dưới đài vốn đã cười nghiêng ngả vì bộ dạng chật vật của Thi Tình Trúc.
Giờ nghe lời châm chọc của ta, tiếng cười lại càng mang theo ý chế giễu.
Thi Tình Trúc ôm khuôn mặt sưng vù, khóe miệng rỉ máu, liếc nhìn ta với ánh mắt đầy oán độc.
“Ngươi! Ngươi không hề nói quy củ giang hồ, lại thừa lúc ta không phòng bị mà đánh lén!”
“Đệ nhất tiêu cục giang hồ, lại đi ức hiếp một nam nhân yếu đuối như ta!”
Vừa rồi còn hùng hồn nói không cần tuân quy củ giang hồ, giờ lại muốn lấy quy củ ra trói buộc ta?
Ta chắp tay sau lưng, ném cho nàng ta một nụ cười giễu cợt kẻ bại trận.
“Nếu không nói quy củ giang hồ, e rằng giờ này ngươi đã gân mạch đứt đoạn, thoi thóp rồi.”
Ta vừa quay đầu liền thấy Kỳ Ngọc trong đám đông đã không còn hoảng loạn sai người lên cứu nữa.
Hắn ung dung đứng đó, ánh mắt phượng sâu thẳm lặng lẽ nhìn lên lôi đài.
Thi Tình Trúc thấy ta lơ đãng, khóe môi khẽ cong, lộ ra nụ cười hiểm độc.
Chỉ trong một cái búng tay, vài cây kim vàng ánh lên quang mang xanh quỷ dị, lao thẳng về phía mặt và các huyệt đạo của ta!
“Ha ha, Thương cô nương nói lớn quá rồi đấy.”
“Một ả giang hồ thô tục thấp hèn, cũng dám chọc vào ta? Nếm thử uy lực Kim Tu Thấu Cốt Châm của ta đi!”
Ta đã sớm có phòng bị.
Trong chớp mắt tung người lên không, vung tay áo đánh ra một luồng chưởng phong.
Những cây kim kia lập tức đổi hướng, bắn ngược về nơi chúng xuất phát.
Sau đó ta vận khí, nâng chân, đá thẳng vào ngực nàng ta!
Thân thể nhỏ nhắn của nàng ta vẽ nên một đường cong trên không.
Ngay sau đó… “Ầm!”
Đập vỡ lan can cứng rắn, nặng nề rơi xuống nền đá dưới đài.
Khoảnh khắc thân thể chạm đất, tiếng xương gãy kia đối với ta, lại là âm thanh êm tai nhất trên đời.
…
Tiếng va chạm lớn khiến Kỳ Ngọc như tỉnh mộng, hoàn hồn lại.
Hắn vội vã chen qua đám đông, chạy đến bên Thi Tình Trúc, ôm nàng ta vào lòng.
“Kỳ… ca ca…”
Thi Tình Trúc vừa mở miệng, đã phun ra một ngụm máu.
Kỳ Ngọc lập tức sai người mang một chiếc hộp tinh xảo tới, lấy ra một viên đan dược cho nàng ta uống.
Thuốc phát huy tác dụng rất nhanh.
Thi Tình Trúc lấy lại chút sức, nắm chặt tay áo hắn.
“Kỳ Ngọc ca ca, ả tiện nhân này giữa phố hành hung muốn giết ta! Mau bắt nàng ta lại!”
“Không lăng trì nàng ta, khó tiêu mối hận trong lòng ta!”
Ta ngồi trên lan can, thong thả đung đưa chân, trong tay còn xoay mấy cây kim độc nàng ta vừa bắn.
Những cây kim bị ta dùng chưởng đánh trả đã bắn trúng vài tên thị vệ dưới đài, lúc này đều đã ngã gục, bất tỉnh.
Những kẻ còn lại không dám tiến lên.
Chỉ rút đao, xua đuổi dân chúng xung quanh.
“Khi lên đài ngươi đã ký sinh tử trạng, giấy đó vẫn ở chỗ phụ thân ta. Lôi đài chiêu thân này cũng đã trình báo quan phủ.”
“Như chính ngươi nói, cho dù ta đánh chết ngươi, cũng chỉ trách ngươi võ công kém cỏi!”
“Huống hồ, một nữ tử lại đến phá lôi đài chiêu thân của ta, rõ ràng là gây rối.”
“Dù ngươi đi đánh trống kêu oan, cũng không chiếm được nửa phần lý lẽ!”
Nàng ta là con dâu hoàng gia, âm thầm chơi bời thì thôi.
Nhưng nếu chuyện thái tử phi nữ giả nam trang lên lôi đài trêu đùa người khác bị truyền ra ngoài.
Cho dù hoàng đế có sủng ái thái tử đến đâu, cũng không thể dung thứ quốc mẫu tương lai làm càn như vậy.
Đến lúc đó, tấu chương kể tội thái tử trên triều e rằng sẽ nhiều như tuyết rơi.
…
Thi Tình Trúc vẫn không chịu bỏ qua, mà tiếp tục la hét đòi xử tử ta tại chỗ.
Nhưng Kỳ Ngọc hiển nhiên đã nghĩ tới hậu quả, ánh mắt lạnh đi.
“A Trúc, đừng làm loạn nữa! Nàng bị thương thế này còn sức mà gây chuyện sao? Mau về dưỡng thương!”
Dung túng nàng ta làm càn là hắn.
Giờ xảy ra chuyện, lại quay sang trách người khác gây rối cũng là hắn.
Hắn giao Thi Tình Trúc cho thị nữ, rồi ngẩng đầu bước lên lôi đài, cúi người thi lễ với ta.
“Thương cô nương, Thương Nguyệt tiêu cục hộ tiêu chưa từng sai sót, danh chấn thiên hạ, tại hạ cũng từng nghe qua.”
“Phu nhân của ta được ta nuông chiều, hôm nay thực sự vô lễ, ta thay nàng ấy xin lỗi cô nương và Thương tiền bối.”
“Chỉ là không biết thương thế nàng ra sao, có trúng độc gì không? Nếu có, mong cô nương rộng lượng tha cho nàng một mạng, ngày sau ta nhất định báo đáp.”
Ta nheo mắt, cố ý nói lớn:
“Phu nhân của ngươi chỉ gãy vài cái xương, chịu chút đau đớn thôi, ta ra tay có chừng mực, không chết được.”
“Chỉ là nội lực và khinh công của nàng ta, sau này e là không dùng được nữa.”
0 Bình luận