Chương 5
bởi adminTa nhét Điền Nhi dưới gầm giường, dùng chăn bông cũ rách bọc con bé lại,
“Bất luận xảy ra chuyện gì, ngươi cũng không được ra ngoài.”
Điền Nhi rất hiểu chuyện, nó ngậm nước mắt gật đầu, “Nương, người và tổ mẫu nhất định phải trở về.”
Ta bôi đen mặt, giấu kéo trong người, mở cửa ra, trong sân có hai con ngựa, người Mãng mặc áo lông thú, da thô ráp, ánh mắt hung ác. Bọn chúng cầm đao, đầu đao nhỏ máu, dù đứng yên cũng đã sát khí ngút trời.
Ta rất sợ, nhưng sợ hãi không giải quyết được gì.
Dương đại nương ngồi ở góc tường, sắc mặt trắng bệch, thấy ta liền quát,
“Quay vào!”
Ta bước tới đỡ bà dậy, thấp giọng nói, “Bọn chúng đến là để cướp đồ, ta và Điền Nhi không trốn được.”
“Hai nữ nhân!” người Mãng chỉ đao vào ta, “Mau giao hết đồ đáng tiền trong nhà ra đây.”
sb=1&dtd=69
“Nhà nghèo, tiền bạc đều ở đây cả, các ngươi cầm đi.”
Ta ném túi tiền qua, bọn chúng nhặt lên đếm, bên trong có mười một lượng bạc, là lần trước Dương đại nương đưa cho ta.
Có lẽ số bạc cũng khiến chúng vừa ý, hai tên Mãng tỏ vẻ hài lòng, chúng dùng mũi đao hất đống củi trong sân, lại đạp tung cửa phòng, lục soát một vòng rồi mới đi ra.
“Đi! Sang nhà tiếp theo.”
Bọn chúng vào thành là để cướp tiền, thứ gì đáng giá đều không buông tha.
May mà Điền Nhi co trong đống chăn bông rách dưới gầm giường, không bị phát hiện.
Ta thầm thở phào, chờ chúng rời đi, đúng lúc này, hai kẻ vừa đi bỗng dừng lại, quay đầu nhìn ta.
“Mặt thì đen sì, tay lại trắng mềm thế này?”
Tên Mãng kéo lại ống quần, dừng trước mặt ta, rồi nhe hàm răng vàng khè cười, “Con đàn bà này, trên mặt bôi tro đen.”
Tên còn lại kéo hắn đi, hắn lại đẩy đồng bọn ra, ánh mắt như sói đói nhìn ta chằm chằm.
Ta siết chặt cây kéo giấu trong tay áo.
Tên Mãng dùng mũi đao nâng cổ áo ta, “Tự cởi.”
“Đừng hại người vô tội,” giọng ta run rẩy, “vào… vào trong phòng.”
Ta bị hắn kéo vào phòng, Điền Nhi đang ở dưới gầm giường, trong đầu ta chợt hiện lên cảnh năm ấy Xương Bình hầu xông vào phòng.
Toàn thân ta run lên, đâm mạnh kéo vào cổ hắn, nhưng hắn phản ứng rất nhanh, nghiêng đầu tránh được, ta chỉ đâm trúng vai hắn.
Hắn thẹn quá hóa giận, tát ta một cái, rút đao chém xuống.
Ta không ch/ết, khi lưỡi đao chém xuống, có người cứu ta.
Người đó đao pháp vừa nhanh vừa tàn nhẫn, chớp mắt mấy tên Mãng đã ngã trong vũng máu, đến khi ch/ết, đôi mắt vẫn trợn trừng, ch/ết không nhắm mắt.
“Có bị thương không?”
Nam nhân đứng trước mặt ta, ta kinh hồn chưa định, ôm chặt vạt áo nhìn hắn.
Là nam nhân mấy tháng trước ta từng cứu.
Hắn đã cạo râu, nhưng vẻ lạnh lẽo cùng thô ráp trong mắt lại càng rõ hơn.
Ánh mắt hắn lướt qua ngực ta một vòng, rồi không biểu cảm mà dời đi,
“Đêm nay có ta ở đây, bọn chúng sẽ không quay lại.”
Ta cố gắng trấn tĩnh, nói lời cảm tạ.
“Đóng cửa lại, thi thể ta mang đi.”
Hắn một tay kéo một xác, lôi đi.
Dương đại nương xông vào ôm chặt ta, chúng ta đều như vừa thoát khỏi cõi ch/ết.
Trời vừa sáng, nam nhân đó lại trở về.
Hắn bước đi như gió, vững vàng mạnh mẽ, vừa vào cửa đã nhìn thấy Điền Nhi, liền lui ra ngoài, lúc quay lại, áo ngoài dính máu đã bị hắn cởi bỏ vứt ngoài sân.
Nam nhân đứng giữa sân, giọng nói không cho phép cãi,
“Lâm thành không thể ở lại, các ngươi mau chóng rời đi.”
Dương đại nương xúc động hỏi, “Rời đi đâu?”
“Kinh thành! Người Mãng thế nào cũng không đánh đến kinh thành.”
Nam nhân không nói thêm gì, để lại một túi bạc rồi đi, lúc lên ngựa, hắn bỗng hỏi ta,
“Tên gì?”
“Ta không có tên, mọi người đều gọi ta là Thập Nhị nương.”
“Thập Nhị nương.”
Tên của ta, dường như bị hắn nhai lại trong miệng, nghiến răng, nói ra vừa nặng vừa dính.
“Ta tên Tiêu Trường Phong,” hắn nói, “ngươi thu dọn đồ đạc, sáng mai ta cho người đưa các ngươi lên kinh thành.”
Nói xong, hắn thúc ngựa rời đi.
Ta đứng ngẩn nhìn theo bóng lưng hắn, Dương đại nương ngồi bệt xuống bậc cửa,
“Thật sự phải dọn đi sao?”
“Dọn đi, không gì quan trọng bằng sống.”
Nếu lại xảy ra chuyện như đêm nay, chúng ta sẽ không còn may mắn như vậy.
0 Bình luận