Header Background Image
phiêu lưu qua con chữ

Tiểu Hắc khó hiểu liếc tôi một cái: “Không có mà, sao vậy? Cậu đừng dọa tôi chứ!”

Cầm bệnh án trong tay, chân tôi bỗng mềm nhũn. Tôi vội kéo thực tập sinh đang theo tôi trực bên cạnh lại: “Mau! Gọi bác sĩ trực với tổng nội trú tới đây ngay lập tức!”

Nói xong, tôi lập tức xông ra ngoài, lớn tiếng gọi y tá trực: “Lập tức đẩy cả bốn bệnh nhân này vào phòng bệnh nặng, mở đường truyền tĩnh mạch!”

Y tá trực hơi ngơ ngác: “Phòng bệnh nặng? Không đến mức đó chứ? Nhìn ai cũng còn ổn mà.”

Tôi chẳng còn tâm trí khách sáo: “Cô mà không nhanh lên thì tối nay phải bọc xác bốn người đấy!”

Có lẽ vì cảm giác tin tưởng bác sĩ theo bản năng, nghe tôi nói vậy, y tá trực cũng bắt đầu cuống lên: “Được, tôi gọi thêm mấy y tá trực khác qua ngay.”

“Gọi người đi, đúng rồi, mau gọi thêm người!”

Tôi lập tức lật số liên lạc của từng khoa ra, vừa chạy về phía phòng bệnh nặng cấp cứu vừa bắt đầu gọi hỗ trợ.

“A lô? Bác sĩ trực khoa hai ngoại tổng quát phải không? Bên cấp cứu có một bệnh nhân tai nạn giao thông, bụng bị va đập, hiện đang sốc bù. Đúng, ở phòng bệnh nặng cấp cứu.”

“A lô? Khoa ngoại thần kinh phải không? Bên cấp cứu có một thanh niên nghi xuất huyết não. Đúng, hiện đang ở phòng bệnh nặng cấp cứu, xin anh qua ngay.”

“A lô? Bác sĩ trực khoa sản hai phải không? Bên cấp cứu có một thai phụ bốn mươi tuổi, đã mở hai phân, nghi thuyên tắc ối. Đúng, ở phòng bệnh nặng cấp cứu.”

“A lô? Khoa tim mạch nội phải không? Bên cấp cứu có một ca nghi bóc tách động mạch chủ. Đúng, ở phòng bệnh nặng cấp cứu. Anh giúp liên hệ khoa can thiệp chuẩn bị bàn trước, bên tôi bận không xuể rồi.”

Cúp điện thoại xong, tay tôi vẫn còn run.

Bên cạnh, Hắc Vô Thường cũng bắt đầu lầm bầm chửi thề: “Tiểu Bạch cậu cố lên đi! Cậu cứu sống được thì tôi khỏi phải tăng ca!”

Đúng vậy, thân phận khác của tôi chính là Bạch Vô Thường dưới địa phủ. Tiểu Hắc là huynh đệ kết nghĩa của tôi. Hai đứa tôi phụ trách công việc câu hồn trong cùng một khu vực.

Mấy năm gần đây, nhân gian già hóa nghiêm trọng. Người già ngày càng nhiều, còn thanh niên trai tráng thì sống chẳng biết quý mạng, liều mạng cuốn vào vòng cạnh tranh, thành ra người chết ngày càng nhiều.

Công việc của chúng tôi cũng dần quá tải.

Thế là tôi bị điều xuống nhân gian làm bác sĩ, phối hợp với phán quan xử án, cứu được người nào hay người đó, tiện thể giảm bớt khối lượng công việc cho các ban ngành ở địa phủ.

Đến khoa cấp cứu rồi tôi mới phát hiện… công việc câu hồn ngày xưa nhẹ nhàng biết bao.

Tôi bước vào phòng bệnh nặng, bác sĩ trực hai cũng vừa chạy tới, lúc đó tôi mới thấy yên tâm được đôi chút.

Bác sĩ trực hai đứng trước máy tính, bắt đầu chỉ định xét nghiệm máu khẩn, miệng vẫn không quên phân công:

“Tiểu Bạch, mau gọi siêu âm tại giường xuống đây, xem bệnh nhân tai nạn xe kia trong ổ bụng có dịch tự do không.”

“Sau đó cho người bị nôn đi chụp CT khẩn, lát nữa cậu cầm mannitol đi theo.”

“Có nhóm máu rồi thì gọi ngân hàng máu chuẩn bị máu, nhớ dặn họ chuẩn bị sẵn phương án liên hệ bệnh viện ngoài để xin máu.”

“Đúng rồi, còn phải gọi cho phòng công vụ nữa. Tối nay e là sẽ có tranh chấp đấy.”

“Được!”

Tôi nhanh chóng ghi lại từng việc, rồi lại cầm điện thoại lên gọi hỗ trợ.

Bên cạnh, Tiểu Hắc cũng bị bầu không khí áp lực cao này ảnh hưởng, bắt đầu liên hệ với Phong Đô: “A lô? Sao chỉ có mỗi một tiểu quỷ trực vậy? Lão Thôi đâu? Mau gọi ông ta về tra sổ sinh tử đi…”

“Đúng rồi! Khu Ngư Úc đó, bảo ông ta tra nhanh lên!”

“Tôi nói các người có thể đáng tin hơn chút được không? Có việc thì báo trước cho bọn tôi chứ! Cứ chen ngang đột xuất thế này ai mà chịu nổi!”

Tôi vừa gọi điện xong thì tổng nội trú cũng đã chạy tới.

Sau khi nắm sơ tình hình, chỉ thấy anh ấy không nói hai lời, cầm điện thoại lên gọi luôn: “A lô? ICU phải không? Ừ, tôi là tổng nội trú đây.”

“Không có gì đâu, chỉ là một người trung niên huyết áp hơi không ổn lắm, thêm một thanh niên hơi đau đầu, với một cậu trai đau bụng một chút thôi. Ừ ừ, không nặng gì đâu.”

“Có chứ, có chứ, tôi nhất định sẽ mời chuyên khoa hội chẩn, xử lý xong sẽ chuyển qua cho bên anh.”

“Vâng vâng, đều chỉ là vào quan sát chuyển tiếp một chút thôi.”

“Có giường đúng không? Tốt quá tốt quá, tôi nói chuyện với người nhà xong, xử lý xong là chuyển sang cho các anh.”

Tôi nhìn tổng nội trú cúp máy, không khỏi ngơ ngác thốt lên: “Anh thế này chẳng phải là lừa người ta à?”

Tổng nội trú rất thản nhiên liếc tôi một cái: “Có giường là được rồi. Với lại, tôi cũng có nói sai đâu, đúng không?”

Đến nước này thì đúng là cách đó khá hữu dụng. Tôi lập tức suy một ra ba, hỏi tiếp: “Thế còn thai phụ kia? Chị ấy không cần vào ICU sao?”

“Tổ sản khoa kia nếu thật sự phải vào ICU, thì dù không còn giường, họ cũng sẽ dọn cả phòng trực ra để nhường một giường.”

Tổng nội trú thở dài.

“Tỷ lệ tử vong sản phụ ở nước mình là chuyện cực kỳ nghiêm trọng… À đúng rồi, bên sản xuống chưa?”

“Xuống rồi, xuống rồi!”

Chủ nhiệm sản khoa đã đứng bên giường nghe tim phổi xong, tháo ống nghe ra rồi nói với chúng tôi: “Đáy phổi có ran ẩm, độ bão hòa oxy chỉ có 94%. Chủ nhiệm đã chuẩn bị trong phòng mổ rồi, chúng ta lập tức đẩy lên.”

“Được!”

Tôi vội vàng bắt đầu chỉnh lý hồ sơ bệnh án của sản phụ, y tá cũng cuống cuồng thu dọn chuẩn bị đưa lên bàn mổ.

Chủ nhiệm sản khoa lại hỏi: “Sản phụ có nhóm máu chưa?”

Tôi lật bệnh án đáp: “Có! Lần khám thai đầu tiên có ghi! Nhóm B! Nhưng mà… cô ấy chỉ khám thai đúng một lần đó thôi.”

“Cái gì?” Chủ nhiệm sản khoa nhíu chặt mày.

“Phiền rồi… Bảo ngân hàng máu cử người liên hệ ngay đi,” ông vừa tiếp tục khám vừa nói, “ít nhất phải chuẩn bị huyết tương tươi đông lạnh và tủa lạnh, còn lại có gì thì chuẩn bị hết.”

“Được!”

Biết nghe lời và đáp ứng yêu cầu là một phẩm chất nghề nghiệp bắt buộc của một bác sĩ nội trú như tôi.

“Đúng rồi, mẩn đỏ trên da bụng là cái gì? Có ngứa không? Bình thường có gãi không?”

Sản phụ hơi mờ mịt lắc đầu: “Mẩn đỏ gì cơ?”

Chủ nhiệm sản khoa cau mày, bước đến cạnh tôi, hạ giọng nói: “Không nghe thấy tim thai…”

“Tôi ra ngoài nói chuyện với người nhà bệnh nhân đây. Mấy người mau thu dọn rồi chuyển lên phòng mổ ngay!”

Nói xong, chủ nhiệm sản khoa cầm giấy cam đoan ra ngoài tìm người nhà bệnh nhân.

Đến khi tôi gọi điện xong, sắp xếp bệnh án xong, gắn túi oxy rồi đẩy giường bệnh ra ngoài, vừa khéo nghe thấy chủ nhiệm sản khoa đang đứng ngoài phòng lớn tiếng chất vấn: “Không phải chứ, cô ấy sinh con mà chồng lại không ở bên cạnh sao?”

Lúc này tôi mới nhìn rõ, trước mặt chủ nhiệm sản khoa có hai ông lão lớn tuổi đang đứng chờ.

Một người thấy sản phụ được đẩy ra liền vội vàng bước tới.

Người còn lại giải thích với chủ nhiệm sản khoa: “Chúng tôi cứ nghĩ sinh con thì chẳng có gì nguy hiểm. Chồng nó đang đi làm ăn bên ngoài.”

Chủ nhiệm sản khoa cũng không vòng vo: “Ông lập tức gọi điện cho anh ta quay về. Còn ai là cha của sản phụ thì ký giấy trước.”

Ông lão lập tức gật đầu: “Được được. Nhưng chắc cũng chưa về kịp ngay đâu, cứu người trước đã.”

Bên kia, cha của sản phụ cũng phối hợp ký giấy theo yêu cầu.

Sau khi giao bệnh nhân cùng bệnh án lại cho chủ nhiệm sản khoa, tôi lập tức quay đầu chạy về phòng bệnh nặng cấp cứu.

Chỉ là lúc đó tôi không hề để ý… phía sau mình bỗng xuất hiện một luồng quỷ khí rất nhẹ.

Khi tôi quay lại phòng bệnh nặng, siêu âm tại giường đã được tiến hành.

Bác sĩ trực khoa hai ngoại tổng quát đứng bên cạnh nhìn mà liên tục cau mày: “FAST dương tính, đưa thẳng vào phòng mổ đi.”

Rồi anh ta quay sang tôi: “Tiểu Bạch, gọi ngân hàng máu giúp tôi, ít nhất chuẩn bị 6 đơn vị hồng cầu lắng và 6 đơn vị huyết tương.”

Đúng lúc đó, một y tá cầm túi thuốc truyền tới hỏi tôi: “Bệnh nhân nôn ói kia có cần truyền mannitol không? Hay treo tạm trước?”

“Treo trước đi!” Tôi đáp ngay.

0 Bình luận

Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn.
Ghi chú