Header Background Image
phiêu lưu qua con chữ

admin

Truyện 1
Các chương 232
Từ 305,5 N
Bình luận 0
Đang đọc 1 ngày, 1 giờ1 ngày, 1 giờ
  • Chương 9 bìa
    bởi admin Vừa vào phủ, bọn họ chẳng nói chẳng rằng, xông vào viện Cố Như Sương đập phá một trận, sau đó trực tiếp trói nàng ta đưa đến quan phủ, nói nàng ta mưu hại con nối dõi hầu phủ. Người Thừa Dương bá phủ đón Lý Ngọc Nhi về bá phủ. Mặc cho Tĩnh Viễn hầu phủ giải thích thế nào, bọn họ chỉ ném ra một phong hưu thư, muốn hòa ly với Tạ Chi Viễn. Ngày hôm sau, Thừa Dương bá liền dâng…
  • Chương 8 bìa
    bởi admin Vừa vào phủ, bọn họ chẳng nói chẳng rằng, xông vào viện Cố Như Sương đập phá một trận, sau đó trực tiếp trói nàng ta đưa đến quan phủ, nói nàng ta mưu hại con nối dõi hầu phủ. Người Thừa Dương bá phủ đón Lý Ngọc Nhi về bá phủ. Mặc cho Tĩnh Viễn hầu phủ giải thích thế nào, bọn họ chỉ ném ra một phong hưu thư, muốn hòa ly với Tạ Chi Viễn. Ngày hôm sau, Thừa Dương bá liền dâng…
  • Chương 7 bìa
    bởi admin Vừa vào phủ, bọn họ chẳng nói chẳng rằng, xông vào viện Cố Như Sương đập phá một trận, sau đó trực tiếp trói nàng ta đưa đến quan phủ, nói nàng ta mưu hại con nối dõi hầu phủ. Người Thừa Dương bá phủ đón Lý Ngọc Nhi về bá phủ. Mặc cho Tĩnh Viễn hầu phủ giải thích thế nào, bọn họ chỉ ném ra một phong hưu thư, muốn hòa ly với Tạ Chi Viễn. Ngày hôm sau, Thừa Dương bá liền dâng…
  • Chương 6 bìa
    bởi admin Lý Ngọc Nhi đỏ mắt kêu lên: “Vừa rồi ta bị nàng ta làm mất mặt như vậy, thế tử lại không giúp ta. Chẳng lẽ trong lòng thế tử vẫn còn chứa Thẩm Ngọc Thiều sao?” “Nếu là vậy, cũng không cần đến Thừa Dương bá phủ cầu hôn nữa.” Tạ Chi Viễn thở dài giải thích: “Chúng ta còn chưa định thân, ta sao tiện mở miệng giúp nàng? Nếu để người khác biết, lại chê cười nàng. Ta cũng…
  • Chương 5 bìa
    bởi admin Ta tìm đến những bộ hạ cũ của phụ thân. Có vài người từng bị thương trên chiến trường, không thể ra trận nữa. Ta triệu tập bọn họ lại, mua một mảnh đất hoang rất lớn ở ngoại ô kinh thành, xây thành một trường ngựa. Ta dùng bạc bồi thường của Tĩnh Viễn hầu phủ và của hồi môn của mình để bắt đầu nuôi ngựa. Ta phái người đến vùng biên thảo nguyên mua ngựa quý, ngựa con.…
  • Chương 4 bìa
    bởi admin Trong vòng một ngày, ta mang theo mười dặm hồng trang xuất giá, rồi lại mang mười dặm hồng trang nâng của hồi môn trở về tướng quân phủ. Ngày hôm sau, chuyện tối qua ta quỳ trước cửa cung xin chỉ, hủy bỏ hôn ước với Tĩnh Viễn hầu thế tử, đã truyền khắp kinh thành. Chuyện Tạ Chi Viễn nghênh con gái tội quan vào cửa, nhưng vừa đến trước cửa hầu phủ đã sảy thai, cũng truyền đi khắp…
  • Chương 3 bìa
    bởi admin Tĩnh Viễn hầu ngẩng người, tát mạnh một cái vào mặt Tạ Chi Viễn. “Nghịch tử! Ngươi sao dám để con tiện phụ kia có thai? Nàng ta ngay cả thiếp thất cũng không phải. Chính thất phu nhân của ngươi vừa mới qua cửa, ngươi sao dám để ngoại thất có thai?” Ta ngẩng đầu, yếu ớt nhìn hoàng thượng và hoàng hậu nương nương: “Thần nữ từ nhỏ học nữ huấn, muốn làm một khuê tú danh môn…
  • Chương 2 bìa
    bởi admin Đang nói, một chiếc xe ngựa vội vã chạy đến. Rèm xe được vén lên, bên trong là một nữ tử yếu ớt xinh đẹp. Chính là Cố Như Sương. Nàng ta được người đỡ xuống xe, mắt đỏ hoe đi đến trước mặt ta: “Tỷ tỷ, đều là lỗi của Như Sương. Ta không ngờ thế tử sẽ bỏ tỷ tỷ trong đêm tân hôn để đi tìm ta.” “Thân phận ta thấp kém, lại gây ra chuyện như vậy, xin tỷ tỷ thứ…
  • Chương 1 bìa
    bởi admin Khi định thân, Tạ Chi Viễn đã đặc biệt nói với ta rằng, vì hoàng thượng ban hôn nên hắn không thể không cưới ta. Nhưng người trong lòng hắn là thanh mai trúc mã của hắn, Cố Như Sương. Ai thèm tấm chân tình của hắn chứ? Đó là thứ rẻ mạt nhất trên đời. Ta không quản trong lòng hắn có bao nhiêu người được hắn nâng niu, nhưng hắn nhất định phải hứa lấy ta làm tôn. Đêm động…
  • Chương 7 bìa
    bởi admin Tố Minh nhìn thẳng vào mắt ta, vẻ ôn hòa xưa kia biến mất, “Trước khi vào Tiên giới, ta tình cờ gặp một linh vật truyền dạy, nó còn bảo ta nếu tham gia tuyển chọn dưới tên Phong Ly, người không những không thu ta làm đồ đệ mà còn muốn giết ta.” “Cho nên ngươi dùng rối Phong Ly để thăm dò ta.” Tố Minh cười mỉa, hắn đến giờ vẫn nhớ sát ý ngập trời của ta hôm đó, đầu ngón tay run…
Ghi chú