
Ai cần chân tình của hắn chứ?
Lúc đính hôn, Tạ Chi Viễn đặc biệt đến tìm ta nói thẳng rằng, hắn buộc phải lấy ta chỉ vì Hoàng thượng ban hôn.
Còn người ở trong lòng hắn là cô thanh mai trúc mã Cố Như Sương.
Kẻ nào thèm khát chân tình của hắn chứ?
Đó là thứ vô giá trị nhất trên đời.
Ta chẳng quản được trong lòng hắn sủng ái bao nhiêu người, nhưng hắn phải hứa trong Hầu phủ này, hắn phải coi ta là tôn quý nhất.
Đêm động phòng hoa chúc, hạ nhân hớt hải đến báo rằng Cố Như Sương vì chuyện hắn thành thân mà đã ba ngày không ăn không uống, giờ chỉ còn thoi thóp một hơi.
Tạ Chi Viễn trong đêm tức tốc lao đến biệt viện để dỗ dành ả, bỏ mặc ta vò võ phòng không.
Nha hoàn thân cận Châu Nhi của ta sốt ruột khóc lóc: “Tướng quân đang ở biên ải, không có ai làm chủ cho tiểu thư, giờ phải làm sao đây?”
Làm sao ư?
Hôn sự của ta là do Hoàng thượng ban, ta chịu ủy khuất, dĩ nhiên phải tìm Hoàng thượng đòi lại công bằng.
Thế là, khi Tạ Chi Viễn trong đêm chạy đến biệt viện, ta cũng ngay trong đêm ấy đến quỳ trước cổng cung.