admin
Truyện
1
Các chương
232
Từ
305,5 N
Bình luận
0
Đang đọc
1 ngày, 1 giờ
-
Lâm thị đang thăm dò ta, hay nói cách khác, bà ấy đang uy hiếp ta. Ta không thể vô duyên vô cớ xuất hiện ở kinh thành, lại còn ở tại phủ Trưởng công chúa vốn đối địch với Tống gia. Nghĩ lại, e là bà ấy phần lớn đã đoán được ta trọng sinh một đời. Nhưng vậy thì sao? Ta chằm chằm nhìn gương mặt viết đầy vẻ dối trá của bà ấy, đột nhiên bật cười thành tiếng. Ta tiến lên một…-
8,5 N • Ongoing
-
-
Tiêu Minh Hoa đối với những lời bàn tán này thì tai điếc mắt ngơ, đi thẳng đến thượng tọa thuộc về ngài rồi ngồi xuống. Ta yên tĩnh đứng thẳng bên cạnh. Cách đó không xa, Lâm thị và Tống Bảo Châu cũng đã nhập tiệc. Hôm nay Tống Bảo Châu diện một bộ lưu tiên quần màu hồng phấn, trang điểm vô cùng kiều tiếu. Nàng ta nhìn ngó xung quanh, ánh mắt chạm đến người ta, đầu tiên là ghen tị…-
8,5 N • Ongoing
-
-
Kiếp trước, sau khi ta bị gả cho An Viễn Hầu, trong một buổi tiệc rượu, đã tận tai nghe thấy An Viễn Hầu uống say mật đàm cùng Tống Hạc Niên, khoe khoang về nơi cất giấu quyển sổ sách này. Ta vốn định dùng quyển sổ này để đổi lấy tự do, nhưng chưa kịp bày mưu tính kế thì hắn đã ra tay sát hại ta. Lần này, vừa vặn dùng nó làm lễ vật ra mắt của ta. Tiêu Minh Hoa cười lạnh một…-
8,5 N • Ongoing
-
-
Ngày phát cháo hôm ấy, thân nương nhận ra ta. Ta cứ ngỡ bà ấy sẽ giống như kiếp trước, khóc lóc ôm chầm lấy ta mà gọi “Con gái của ta”. Nhưng một chớp mắt sau, bà ấy cố nhịn nước mắt, đi ngang qua ta, đổ bát cháo nóng vào bát của tên ăn mày bên cạnh. Ta mang máng nghe thấy bà ấy đè thấp giọng nói với ma ma: “Đêm qua Bảo Châu lại làm loạn, nói rằng nếu mất đi thân phận thiên…-
8,5 N • Ongoing
-
-
Xảo Tâm Nhi từ trên cao nhìn xuống, nhổ một bãi nước bọt: “Ngươi là tên phế vật còn không bằng ăn mày! Ta sao có thể yêu ngươi!” “Ta giết nàng!” Bùi Yến Tân đột nhiên siết chặt cổ Xảo Tâm Nhi. Hai người ngã mạnh vào vũng bùn trong sân. Xảo Tâm Nhi liều mạng giãy giụa. Bọn họ cắn xé lẫn nhau, không còn nửa điểm thể diện. Ai có thể ngờ, một tháng trước bọn họ còn…-
7,0 N • Ongoing
-
-
“Tham kiến quận chúa. Đại nhân nhà ta nghe nói Bùi ngự sử tham ô phạm pháp, đau lòng khôn xiết!” “Loại sâu mọt quốc gia như vậy, tướng gia đã liên danh dâng tấu, thỉnh cầu thánh thượng nghiêm trị không tha!” Bỏ xe giữ tướng. Kết quả vốn dĩ là chuyện đương nhiên. Nhưng nó lại khiến chỗ dựa cuối cùng của Bùi Yến Tân hoàn toàn sụp đổ. Cuối cùng hắn cũng hiểu rõ tình cảnh…-
7,0 N • Ongoing
-
-
Xảo Tâm Nhi mặc một thân áo tang trắng, toàn thân đầy máu quỳ dưới đất. “Cầu quận chúa khai ân! Tâm Nhi không dám tranh sủng với người, chỉ cầu người đừng phái người đến giết ta nữa.” “Tâm Nhi nguyện cắt tóc làm ni cô, chỉ cầu người tha cho Tâm Nhi và biểu ca một con đường sống!” Nàng ta dập đầu vang dội, khiến mọi người xung quanh chú ý. Dư luận như lửa đổ thêm…-
7,0 N • Ongoing
-
-
“Phàm là thứ vương phủ bỏ tiền mua, tất cả chuyển đi cho ta. Thứ nào không mang đi được thì đập hết!” Trong phủ lập tức đại loạn. Tiếng lật rương đổ tủ, tiếng đồ sứ vỡ vụn vang lên không dứt. Bùi Yến Tân trợn mắt như muốn nứt ra: “Thẩm Kiều Nam! Nàng dám! Tất cả dừng tay cho ta!” Đám quản sự căn bản không để ý tới hắn. Chỉ trong nửa canh giờ. Bùi phủ xa hoa…-
7,0 N • Ongoing
-
-
Ta gạt tay hắn ra, lười truy cứu sự che chở của hắn dành cho Xảo Tâm Nhi, chỉ nhàn nhạt nói: “Lần thứ ba rồi.” “Cơ hội của chàng, đã dùng hết.” Đáy mắt Bùi Yến Tân một nửa là hoảng sợ, một nửa là tức giận. “Nàng nhất định phải ở lúc này vô lý gây sự sao?” “Hôm nay là sinh thần của biểu muội, ta dùng tiền của mình mở tiệc, rốt cuộc đã chướng mắt nàng ở…-
7,0 N • Ongoing
-
-
Hắn không nói chuyện với ta, trách mắng nha hoàn của ta. Thậm chí còn cố ý trước mặt ta trò chuyện vui vẻ với Xảo Tâm Nhi. Hắn muốn dùng cách này để ra oai phủ đầu với ta. Ta trực tiếp cắt khoản phụ cấp trong phủ dành cho hắn. Chỉ dựa vào mấy đồng bổng lộc của hắn, ngày tháng của hắn lập tức trở nên túng thiếu. Ta nghe nha hoàn bẩm báo. Nói hắn và biểu cô nương đi lại…-
7,0 N • Ongoing
-
- Trước 1 … 4 5 6 … 24 Tiếp