admin
Truyện
1
Các chương
232
Từ
305,5 N
Bình luận
0
Đang đọc
1 ngày, 1 giờ
-
Biểu cảm Bạc Diễn trở nên nghiêm túc. “Trong quá trình tìm kiếm người định mệnh, linh miêu sẽ liên tục phát ra dao động linh lực. Bình thường loại dao động này vô hại với con người, nhưng sẽ hấp dẫn vài thứ… không được tốt lắm.” “Thứ gì?” “Cô có để ý trong bài đăng của Tướng Quân từng nhắc tới một con chim đậu trên bậu cửa sổ nhà cô rất lâu không?” Tôi lập tức…-
24,4 N • Ongoing
-
-
Bài đăng tối hôm đó của Tướng Quân— “Máy cho ăn tự động hỏng rồi. Mình bị đói cả buổi chiều. Nhưng chuyện đầu tiên cô ấy làm sau khi về nhà là đổ đồ ăn cho mình. Trên tay còn mang theo hơi lạnh ngoài trời.” Bên dưới thêm một dòng: “Hôm nay trước khi ra ngoài, mình nghe thấy cô ấy gọi điện cho em gái. Em gái lại hỏi có thể dẫn mình đi không.” “Cô ấy nói không…-
24,4 N • Ongoing
-
-
Hà San là kiểu người vừa mở miệng đã khiến người khác muốn quay đầu bỏ chạy. “Chị tới rồi!” Thẩm Ninh vẫy tay. Hà San đánh giá tôi từ trên xuống dưới một lượt rồi cười cười. “Nghe Ninh Ninh nói chị làm biên tập ở nhà xuất bản?” “Ừ.” “Lương cao không?” “Bình thường.” “Ngành xuất bản chẳng phải đang xuống dốc à? Chị không nghĩ tới chuyện đổi nghề…-
24,4 N • Ongoing
-
-
Ngày hôm sau đi làm, tôi cứ mất hồn mất vía. Cuộc họp chọn đề tài của ban biên tập mới họp được nửa chừng, điện thoại tôi sáng lên. Là thông báo cập nhật tài khoản của Tướng Quân. Tôi bật thông báo theo dõi rồi. Giờ này— Mười giờ rưỡi sáng. Tôi đang ở công ty, Tướng Quân ở nhà một mình. Nói cách khác, nó lại lén tôi đăng bài nữa rồi. Tôi ấn mở. “Cô ấy đi…-
24,4 N • Ongoing
-
-
Bài thứ bảy: “Cô ấy dẫn mình tới một nơi toàn mùi thuốc khử trùng, còn bị một người đàn ông sờ khắp người. Sỉ nhục.” Chắc là bệnh viện thú cưng. Bài thứ tám: “Phát hiện trọng đại!!! Người phụ nữ này và người định mệnh trông rất giống nhau!!! Mùi cũng hơi giống! Chẳng lẽ là họ hàng?” Bài thứ chín: “Xác nhận rồi, họ là chị em. Nhìn thấy trong điện thoại cô…-
24,4 N • Ongoing
-
-
Sau khi bị con mèo cam mình nhặt về cào cho rách cả mặt, tôi lên mạng tìm “bị mèo cào có cần tiêm vắc xin dại không”, kết quả lại lướt trúng một bài đăng trên Xiaohongshu. “Lỡ cào trúng sen mình không thích lắm, liệu cô ấy có vứt mình đi không?” Ảnh đính kèm là một con mèo cam tròn vo, đang ngồi trên tay vịn sofa màu hồng, nghiêng đầu nhìn vào ống kính. Cái sofa đó. Góc chụp…-
24,4 N • Ongoing
-
-
Bà ấy ngẩn người. “Nếu Tống gia vẫn là phủ Thủ phụ kia, Bảo Châu vẫn là đệ nhất tài nữ kinh thành kia, ngươi vẫn là Thủ phụ phu nhân cao cao tại thượng kia, ngươi sẽ hối hận sao?” Bà ấy há miệng, không nói được lời nào. Ta thay bà ấy nói: “Ngươi sẽ không. Ngươi sẽ chỉ lại đổ một bát cháo nóng cho tên ăn mày bên cạnh, sau đó quay lưng bước đi không thèm ngoảnh đầu…-
8,5 N • Ongoing
-
-
10 Ngọc cô cô ngầm hiểu, lập tức an bài người đi làm. An Viễn Hầu tính tình bạo ngược, hơn nữa lại đặc biệt tự phụ. Hắn hận nhất là có kẻ can thiệp vào chuyện hậu trạch của hắn. Lâm thị gióng trống khua chiêng giữa chốn đông người sinh sự như vậy, không nghi ngờ gì chính chẳng khác nào hung hăng tát vào mặt An Viễn Hầu. Quả nhiên, chưa tới nửa ngày, An Viễn Hầu đã phái người…-
8,5 N • Ongoing
-
-
Lúc tin tức truyền ra, ta đang luyện chữ ở phủ Công chúa. “Quận chúa, bên phía Tống phủ truyền ra tin tức, Thủ phụ đại nhân có ý định hứa hôn Tống tiểu thư cho An Viễn Hầu làm kế thất.” Ngọc cô cô bẩm báo ở bên cạnh. Ngòi bút của ta khựng lại, một giọt mực rơi xuống giấy Tuyên Thành, loang lổ thành một đóa hoa đen kịt. Đúng là nhân quả luân hồi. Kiếp trước, Lâm thị vì hôn…-
8,5 N • Ongoing
-
-
Ta ung dung ngồi xuống chiếc ghế bành bên cạnh, bưng chén trà lên, khẽ khàng gạt đi lớp bọt nổi. “Thủ phụ phu nhân nói vậy, bổn quận chúa nghe không hiểu.” “Bớt giả thần giả quỷ trước mặt ta đi!” Lâm thị chợt đứng phắt dậy, bước vài bước tới trước mặt ta. “Đừng tưởng rằng ngươi bám được vào cành cao của Trưởng công chúa, thì có thể bay lên cành biến thành phượng hoàng!…-
8,5 N • Ongoing
-
- Trước 1 … 3 4 5 … 24 Tiếp