admin
Truyện
1
Các chương
232
Từ
305,5 N
Bình luận
0
Đang đọc
1 ngày, 1 giờ
-
“Chim là dạng do thám của linh thực. Chúng sẽ cử loại hình thái này tới thăm dò trước.” Bạc Diễn lật nhật ký, đột nhiên dừng lại ở một bài. “Bài này.” Đó là một bài trước kia tôi chưa chú ý tới — thời gian đăng rất sớm, gần như là tuần thứ hai sau khi Tướng Quân tới nhà tôi. “Hôm nay ra ngoài phơi nắng, ở tòa nhà đối diện có một người đứng trước cửa sổ nhìn tôi…-
24,4 N • Ongoing
-
-
Hà San đăng liên tục mấy bài vòng bạn bè muốn phản kích, nhưng càng giải thích càng phản tác dụng. Thẩm Ninh xóa bài Weibo. Tôi không chủ động liên lạc với cô ấy. Nhưng tối hôm đó lúc tám giờ, Thẩm Ninh gửi tới một tin nhắn WeChat. “Chị, xin lỗi. Em không nên chưa làm rõ đã đăng bài Weibo đó.” “Lúc Hà San cho em xem ảnh chụp màn hình, em quá kích động.” “Em đã nói với cô ấy…-
24,4 N • Ongoing
-
-
“Dựa vào cái gì mà cô ta nói cô như vậy?” Giọng cậu khàn khàn, trong đôi đồng tử dựng đứng cuồn cuộn lửa giận. “Tướng Quân —” “Mấy bài nhật ký đó là tôi viết! Không liên quan gì tới cô cả! Là tôi lên mạng mắng cô! Dựa vào cái gì mà cô ta đổ hết lên đầu cô?” “Cậu không thể để lộ thân phận.” “Tôi không sợ lộ!” “Nếu lộ ra chỉ càng phiền phức hơn thôi.…-
24,4 N • Ongoing
-
-
Hà San đi tới, đưa tay muốn sờ. Tướng Quân vút một cái nhảy tránh ra. “Cũng dữ đấy.” Hà San rụt tay về, nhìn tôi, “Chị Thẩm Lạc, chị nói thật đi, tài khoản đó có phải của chị không?” “Không phải.” “Nhưng IP trùng mà.” “Trùng hợp thôi. Cùng một khu chung cư có thể dùng chung một dải IP WiFi.” Tôi thuận miệng bịa một lý do. Rõ ràng Hà San không tin. Thẩm Ninh đứng…-
24,4 N • Ongoing
-
-
Tôi ngồi trên sofa, nhìn chiếc áo thun nằm bẹp trên ghế, rồi nhìn Tướng Quân trên giá mèo đang giả vờ như không có gì. “Không phải ngày mai tỉnh dậy cậu sẽ bảo mình không nhớ gì hết đấy chứ?” Tướng Quân vẫy vẫy đuôi. Không nhìn tôi. Nhưng chóp đuôi lặng lẽ cong lên một chút. Tôi bật cười. Đêm đó, một cách kỳ lạ, Tướng Quân không cập nhật nhật ký. Liên tiếp hai…-
24,4 N • Ongoing
-
-
Cậu lại không nói gì nữa. Bạc Diễn quay lại từ bên cửa sổ, nhìn chúng tôi một cái rồi nói: “Tốc độ tụ tập của linh thực bên ngoài đang tăng nhanh, tốt nhất nên quyết định sớm.” Tướng Quân cúi đầu. Tai mèo lúc dựng lên lúc cụp xuống. Chóp đuôi bất an quét qua quét lại. “Tôi…” Giọng cậu rất nhỏ. “Tôi đã đăng nhiều bài mắng cô như vậy. Cô không giận…-
24,4 N • Ongoing
-
-
Giống như lần đầu tiên dùng dây thanh quản của con người để nói chuyện. “…Cô về rồi à?” Ba chữ. Giống hệt câu mỗi tối nó viết trong nhật ký. Chỉ là lần này, nó nói thành tiếng. Tay tôi đang run. “Cậu…” “Tôi không cố ý giấu cô đâu.” Tướng Quân — thiếu niên cúi đầu xuống, đôi tai mèo cụp lại, “Vốn dĩ tôi định lúc rời đi mới nói cho cô biết. Nhưng mấy thứ…-
24,4 N • Ongoing
-
-
Phòng khách lại chỉ còn tôi với Tướng Quân. Tôi cúi đầu nhìn nó. Nó ngẩng đầu nhìn tôi. Sau đó nó giơ vuốt trước lên, đặt lên ống quần tôi. Rất nhẹ. Nhưng rất vững. Giống như một sự lựa chọn. Tối hôm đó, bài đăng của Tướng Quân phá vỡ thời gian cập nhật thường ngày, tới một giờ sáng mới đăng. Tiêu đề chỉ có sáu chữ— “Hình như mình nhầm rồi.” Nội…-
24,4 N • Ongoing
-
-
Mỗi ngày tan làm về nhà, tôi không còn cắm đầu vào bản thảo nữa. Mà ngồi ở phòng khách xem TV với nó. Đương nhiên tôi không xem kênh động vật. Nhưng tôi sẽ cầm theo một quyển sách, ngồi trên sofa, để Tướng Quân nằm bên cạnh. Dần dần, từ “ngồi ở đầu kia sofa”, nó biến thành “ngồi cạnh tôi”. Sau đó nữa, biến thành “nằm trên đùi tôi”. Tối thứ ba. Tướng Quân nằm…-
24,4 N • Ongoing
-
-
Trên đường đi làm, tôi gửi cho Bạc Diễn một tin nhắn. “Hôm qua anh nói có vài thứ sẽ bị linh lực hấp dẫn tới, cụ thể là gì?” Năm phút sau anh trả lời. “Linh Thực. Một loại linh thể ký sinh, lấy linh lực của linh miêu làm thức ăn. Thông thường lúc linh miêu chưa ký kết khế ước là thời điểm yếu nhất, bởi vì chúng sẽ liên tục phát ra dao động linh lực để tìm kiếm người định…-
24,4 N • Ongoing
-
- Trước 1 2 3 4 … 24 Tiếp