admin
Truyện
1
Các chương
232
Từ
305,5 N
Bình luận
0
Đang đọc
1 ngày, 1 giờ
-
“Vậy… ngươi về nghỉ sớm đi?” “Ừ.” hắn quay người định đi, lại có vẻ muốn nói mà thôi. “Tiêu Trường Phong, rốt cuộc ngươi muốn nói gì?” Hắn từ trước đến giờ luôn thẳng thắn, chưa từng thấy hắn có lúc nói mà không dám nói như vậy. Tiêu Trường Phong quay lại nhìn ta, dưới ánh trăng mờ, đôi mắt hắn sáng như ngọc, nhìn ta hồi lâu mới mở miệng. “Chiều nay ta vốn…-
11,9 N • Ongoing
-
-
“Ngươi từng gặp Quan ca nhi chưa? Nó rất giống Hầu gia, nhưng lại càng giống ta. Ngày mai ta dẫn nó đến, ngươi cũng gặp đi.” Đích tỷ cười rồi rời đi. Ngày hôm sau, nàng đích thân dẫn Quan ca nhi đến. Lúc Quan ca nhi xuống xe, “ghế bước” lại là một thiếu niên gầy yếu, hắn quỳ rạp xuống đất, lưng gầy như đá nhọn, từ đầu đến cuối không dám ngẩng đầu. Quan ca nhi mới năm…-
11,9 N • Ongoing
-
-
Chớp mắt đã đến tết. Ta biết di nương ngày rằm tháng giêng sẽ đến Pháp Hoa tự thắp hương, hôm đó ta đến sớm đứng chờ trên đường. Quả nhiên nhìn thấy xe ngựa của di nương. Bà xuống xe giữa đường, cùng nha hoàn đi bộ lên núi. Bà già đi không ít, hai bên tóc mai đã có sợi bạc, phải biết rằng năm nay bà mới ba mươi sáu tuổi. Trong lòng ta chua xót, nhớ bà đến quặn thắt, lặng…-
11,9 N • Ongoing
-
-
Tiêu Trường Phong sắp xếp người hộ tống chúng ta đến kinh thành. Thiếu niên đưa chúng ta đi đỏ mặt, vừa xoa cổ vừa nói, “Thiên hộ nói căn nhà này cô cứ ở, nếu trong ba năm hắn không trở về, căn nhà này sẽ là của cô.” Hắn nói xong, để lại một tờ khế nhà trên bàn, cơm cũng không ăn đã rời đi. Ta đứng trong sân nhỏ, trong lòng trăm mối ngổn ngang. Vòng đi vòng lại, ta lại trở…-
11,9 N • Ongoing
-
-
Dương đại nương và Lưu lão đều không hỏi ta đi đâu, làm gì. Bốn người dưới ánh đèn mờ, ăn sủi cảo, nhân thịt là ta trộn từ sáng trước khi đi, Dương đại nương giữ lại một ít gói sủi cảo, chờ ta về ăn. Ta nghĩ, cả đời cứ sống như vậy cùng bọn họ cũng rất tốt. Ta nghĩ, ý nghĩa của sống, có lẽ chính là sống mà thôi. Nhưng biến cố của đời người, còn bất ngờ hơn cả…-
11,9 N • Ongoing
-
-
Thế đạo này, kẻ mềm sợ kẻ cứng, kẻ cứng lại sợ kẻ liều mạng. Cuối cùng bọn họ bồi thường năm lượng bạc, ta mặc bộ y phục dính đầy dầu trẩu trở về nhà. Dương đại nương đứng trong sân, mắt đỏ hoe, “Ngươi không muốn sống nữa sao, chỗ đó không ở được thì chúng ta đổi chỗ khác, sao ngươi lại cố chấp như vậy.” Ta ôm Dương đại nương, cũng khóc một trận. Ta…-
11,9 N • Ongoing
-
-
Lễ cập kê hôm ấy, tỷ phu say ba phần đã xông thẳng vào phòng ta. Đêm đó, ta bị bịt miệng, đưa vào Hầu phủ, đích tỷ nói nàng không thể sinh, mượn bụng ta dùng một chút. Một năm sau, ta sinh hạ một đứa con trai, đích tỷ dẫn ta đến trúc viên, bốn bà tử bịt miệng ta, chôn ta xuống cái hố đã đào sẵn từ trước. Trước khi ch/ết, ta cứ mãi nghĩ, hạng người như ta đến thế gian này rốt…-
11,9 N • Ongoing
-
-
Thấy chúng ta về, chàng lập tức nghênh đón, cung cung kính kính hành lễ với di mẫu. “Di mẫu chịu khổ rồi. Sương phòng đã thu dọn thỏa đáng, người hãy nghỉ ngơi một chốc, vãn thiện sẽ chuẩn bị xong ngay.” Di mẫu liên tục gật đầu, do nha hoàn đỡ bước vào phòng. Ta bước đến trước mặt Lục Quân, rướn mắt nhìn chàng. “Có phải chàng đã sớm biết, Bùi Thanh Từ sẽ bất lợi với…-
7,2 N • Ongoing
-
-
“Ngươi… sao ngươi lại ở đây? Cẩm Y Vệ sao có thể nghe theo sự điều động của ngươi?” Lục Quân bật cười lạnh lẽo. “Thế tử phải chăng đã quên, hạ quan ngoài chức vị Giám sát Ngự sử, còn là thư đồng bạn độc của Tần Vương điện hạ.” Bạn độc của Tần Vương! Ta chấn kinh nhìn Lục Quân. Chàng chưa từng nói qua với ta những việc này! Hai chân Bùi Thanh Từ nhũn…-
7,2 N • Ongoing
-
-
Hắn cất giọng bình tĩnh, phảng phất như chúng ta chỉ đang bàn luận về thời tiết hôm nay. Ta gắt gao trừng mắt nhìn hắn. “Rốt cuộc ngươi muốn làm gì?” Bùi Thanh Từ rót một chén rượu, đẩy tới trước mặt ta. “Hòa ly thư ta đã thay nàng thảo sẵn rồi. Nàng ký tên điểm chỉ, ta lập tức sai người thả Lục Quân.” Hắn nhướng mắt nhìn ta. “Lâm thị tháng sau qua cửa, mấy ngày…-
7,2 N • Ongoing
-
- Trước 1 … 21 22 23 24 Tiếp