Header Background Image
phiêu lưu qua con chữ

admin

Truyện 1
Các chương 232
Từ 305,5 N
Bình luận 0
Đang đọc 1 ngày, 1 giờ1 ngày, 1 giờ
  • Chương 7 bìa
    bởi admin Trong mắt cậu ta, tôi là kẻ yêu cậu ta đến chết đi sống lại. Không, phải nói là trong mắt cậu ta, “tôi” của nguyên tác mới là kẻ trong đầu chỉ có cậu ta. Suy cho cùng, cậu ta chính là nam chính mang hào quang tỏa sáng trong cuốn sách này cơ mà, xuất thân bần hàn nhưng tính tình ngạo cốt, dựa vào sự trợ giúp của nhà tôi để từng bước leo lên đỉnh cao danh vọng. Giọng điệu của cậu ta lúc…
  • Chương 6 bìa
    bởi admin Nói xong, mặc kệ sắc mặt khó coi của Tần Hách Dương, tôi kéo Giang Viễn Bạch đi thẳng. Trở ra đến cửa, tôi ngoái lại dặn: “Đúng rồi, đồ cứ cho hết vào xe đi, kiểm tra hóa đơn kỹ vào nhé, lòi thêm ra cái nào là tôi không trả tiền đâu đấy.” Tôi đưa Giang Viễn Bạch đi ăn tối. Tranh thủ tìm hiểu qua về hoàn cảnh gia đình cậu ấy. Là một sinh viên từ vùng núi nghèo thi đỗ lên đây, gia…
  • Chương 5 bìa
    bởi admin Không chỉ cậu ta, mà cả lũ bình luận kia cũng thế. 【Con nữ phụ này bị sao thế, sao ả không trả nợ cho nhà nam chính?】 【Trời ơi! Lo cho bà nội nam chính quá.】 【Bố mẹ nam chính trốn nợ hết rồi, bà nội là mạng sống của nam chính đó, nữ phụ sao lại tàn nhẫn thế.】 【Trong nguyên tác, nữ chính được xếp cho ở nhờ nhà bà nội, bà nội còn giúp họ che giấu để nữ phụ không phát…
  • Chương 4 bìa
    bởi admin Tần Duyệt thút thít nhìn chiếc điện thoại hơn vạn tệ với vẻ khó tin: “Anh? Anh lấy đâu ra tiền mua điện thoại vậy.” Tần Hách Dương định nói mình có tiền, nhưng ngay khoảnh khắc sau đó liền sững lại. Đừng nói là tiền mua điện thoại, khéo giờ tiền vé xe buýt để đi về cậu ta cũng đào không ra. Tôi thì thầm với Giang Viễn Bạch: “Lát nữa cho tôi số tài khoản, tôi chuyển cho cậu ít…
  • bởi admin ads-popup Đám bình luận từng nói, sau khi Tần Hách Dương nhận tài trợ, tôi sẽ mang chiếc xe này tặng làm quà cho cậu ta lái. Nếu người nhận tài trợ đã đổi, thì phúc lợi đi kèm cũng không thể thiếu được. Tôi cầm chìa khóa lắc lắc trước mặt Giang Viễn Bạch. “Đại lớp trưởng Giang, nghe nói cậu có bằng lái rồi, vậy có muốn sở hữu một chiếc xe của riêng mình không?” Bình luận…
  • Chương 2 bìa
    bởi admin Tại một cửa hàng điện thoại danh tiếng, tôi chỉ vào những thiết bị điện tử mới ra mắt và bảo nhân viên: “Điện thoại, máy tính, tai nghe, tất cả những gì các người có thể nghĩ đến, gói đủ một bộ cho tôi.” Mấy nhân viên tản ra nhanh chóng phục vụ. Điều này khiến vài khách hàng khác cảm thấy bất mãn. Ví dụ như Tần Hách Dương – kẻ nãy giờ bước vào mà không ai tiếp đón, và Lý…
  • Chương 1 bìa
    bởi admin Ngay lúc tôi định thuyết phục bố mẹ tài trợ cho Tần Hách Dương. Cậu ta lại bước lên trước một bước, giọng điệu lạnh lùng: “Muốn tài trợ cho cháu cũng được, nhưng hai bác bắt buộc phải tài trợ cả cho Lý Sơ Đồng thì cháu mới đồng ý.” Những dòng bình luận chạy xẹt qua trước mắt tôi. 【Nhìn cái dáng vẻ trọc phú của nữ phụ kìa, cho tôi thì tôi cũng chẳng chọn cô…
  • Chương 3 bìa
    bởi admin ads-popup “Đúng đó, mặc váy hai dây thì sao? Nếu tôi có dáng như Tri Vi, tắm xong tôi còn muốn khỏa thân đi ra ngoài cơ. Chuyện của người đẹp, anh bớt quản đi!” Trong nháy mắt, sắc mặt Đoạn Hoài Viễn trở nên cực kỳ khó coi. Bình luận đều đang bênh vực anh ta. 【Bé yêu sao lại như vậy? Bạn cùng phòng mắng khó nghe thế mà cũng không biết bảo vệ nam chính.】 【Đúng đó, nữ chính này…
  • Chương 2 bìa
    bởi admin Anh ta cau chặt mày, chẳng hề che giấu mà đánh giá: “Cố Tri Vi, em mặc bộ này xấu lắm.” “Em không hợp với chiếc váy này. Mặc vào chẳng khác gì mấy cô trong bar. Hoặc em đi thay, hoặc chúng ta chia tay.” Nói xong, anh ta quay người bỏ đi. Ánh mắt chế giễu của những người xung quanh rơi xuống người tôi. Có người che miệng cười trộm. Tôi xấu hổ đến mức chỉ muốn tìm một cái lỗ chui…
  • Chương 1 bìa
    bởi admin Sau khi bạn trai lại một lần nữa chụp cho tôi mấy tấm ảnh xấu không chịu nổi, tôi không kìm được mà đỏ hoe mắt. Đoạn Hoài Viễn mất kiên nhẫn ra mặt. “Em vốn trông như vậy rồi, chẳng lẽ còn muốn anh chụp em thành tiên nữ à?” Nói xong, anh ta quay đầu bỏ đi, không buồn ngoảnh lại. Lần này, tôi không xin lỗi nữa. Tôi lấy điện thoại ra, soạn một tin nhắn chia tay. Nhưng trước mắt…
Ghi chú