admin
Truyện
1
Các chương
232
Từ
305,5 N
Bình luận
0
Đang đọc
1 ngày, 1 giờ
-
01 【Còn 9 ngày 14 giờ 23 phút 11 giây nữa là mưa sao băng sẽ xuyên qua tầng khí quyển, xin quý vị nhanh chóng đến nơi trú ẩn để đăng ký…】 Tin nhắn trên điện thoại liên tục được làm mới. Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình, một lúc lâu sau mới hoàn hồn. Tôi… đã sống lại? Sau khi bị hành hạ đến chet, tôi quay trở lại ngày nhận được thông báo tránh nạn. Kiếp trước, tôi may mắn…-
10,1 N • Ongoing
-
-
“Miếu ở núi sau.” Họ đi đến ngôi miếu đổ nát ở núi sau, thấy mấy bức tượng thần xám xịt, lông mày rủ xuống, khóe miệng khẽ nhếch lên. Cảnh sát dỡ tượng thần từ phía sau ra. Mẹ ở bên trong. Bà mặc một chiếc áo sơ mi cũ hoa nhí, tóc chải chuốt gọn gàng, mắt nhắm nghiền, hai tay đan vào nhau đặt trên bụng. Trông bà như đang ngủ, thi th ể vì sự khô ráo và nhiệt độ thấp trong…-
10,0 N • Ongoing
-
-
“Chiêu Đệ! Cái bùa đó không phải trừ tà, là bùa chiêu quỷ đấy! Mau vứt đi!” Mẹ tôi đầu tóc bù xù đứng giữa sân gào lên với tôi. Tôi chẳng kịp suy nghĩ gì đã xé nát lá bùa, ném sang một bên. Khoảnh khắc lá bùa rơi xuống đất, hai đốm lửa xanh lục bùng lên, chớp mắt đã cháy thành tro bụi. Tay bà nội khựng lại giữa không trung. Đôi mắt chuột tam giác nhỏ dài bỗng trở nên ngơ…-
10,0 N • Ongoing
-
-
ads-popup Cả đám người lại ùa vào ngôi miếu đổ nát ở núi sau. Lần này không ai ép tôi quỳ nữa, bốn người đàn ông tranh nhau xông đến trước mặt tượng thần, “phịch phịch” quỳ xuống một hàng, như bốn con chó đang vẫy đuôi. Bố tôi và các chú bưng hết cơm ngon canh ngọt trong nhà lên. Chú hai là người lên tiếng đầu tiên: “Thần tiên thượng đẳng, phù hộ cho dự án bất động sản…-
10,0 N • Ongoing
-
-
Trong người bà nội có “thần tiên”. Gia tộc chúng tôi phất lên được như vậy đều nhờ bà chỉ điểm sau lưng. Nhưng bà vừa mất, công việc của mấy người chú đều gặp chuyện. Thế nên năm xưa lúc ông nội còn sống đã tìm cao nhân, nghĩ ra một tà thuật có thể kéo dài thọ mệnh cho bà nội. Đó là tìm con cháu cùng huyết mạch đi “thế mạng” dưới âm phủ, để bà nội dùng dương thọ…-
10,0 N • Ongoing
-
-
Mẹ phi tốc kéo tôi chui xuống gầm chiếc bàn bát tiên bày đồ cúng, bà bịt chặt miệng tôi. “Đừng lên tiếng. Nín thở đi, bà nội con sắp ra tìm thế mạng rồi.” Tôi chưa kịp phản ứng, chỉ theo bản năng làm theo. Quả nhiên, vừa trốn xuống gầm bàn, ngậm chặt miệng, bên phía quan tài đã vang lên tiếng động. Sột soạt… loạt xoạt… Lúc bà nội mất, để tiết kiệm tiền, bố tôi và ba…-
10,0 N • Ongoing
-
-
Bởi trong nguyên tác, Lý Sơ Đồng chết vì mắc bệnh AIDS. Cậu ta muốn mọi thứ phải quay về đúng vị trí ban đầu. Muốn làm lại từ đầu. Nhưng Lý Sơ Đồng không phải là cô gái yếu đuối đơn thuần như trong trí nhớ của cậu ta. Ống kim tiêm vừa đẩy được một nửa thì đã bị Lý Sơ Đồng giằng lại và cắm thẳng vào cổ Tần Hách Dương. Kỳ lạ thay, hình như sau lần Tần Hách Dương tìm tôi…-
9,7 N • Completed
-
-
Kết thúc kỳ thi thử cuối cùng. Bố mẹ đưa tôi và Giang Viễn Bạch đi ăn tối rồi về nhà. Dạo này để tiện kèm tôi ôn thi, Giang Viễn Bạch đã dọn vào ở phòng dành cho khách của nhà tôi. Tần Hách Dương nhìn thấy bố mẹ tôi lại vội khoác lên mình dáng vẻ ngoan ngoãn lễ phép ngày xưa. Nhưng cậu ta vừa mở miệng, tôi liền biết cậu ta điên thật rồi. Cậu ta dám nói thế này: “Bố mẹ, hiện…-
9,7 N • Completed
-
-
Người bu hóng hớt rất đông, nhưng thấy tôi muốn đi, họ đều tự động dạt ra nhường đường. Giang Viễn Bạch ôm chiếc máy tính tôi tặng và tài liệu học tập. Lớp phó cầm cặp cho tôi. “Đúng rồi, bố mẹ bảo đợt thi trước điểm tôi lại tăng thêm năm hạng, bảo tôi lát nữa chuyển khoản cho hai cậu mỗi người năm vạn.” “Hôm nay tâm trạng tôi rất tốt, tan học tôi bao hai người đi…-
9,7 N • Completed
-
-
đem tặng ai tôi cũng chẳng thèm chớp mắt lấy một cái. Nhưng Tần Hách Dương vừa trượt khỏi quỹ đạo nguyên tác hiện giờ lại đang ở trong bộ dạng thảm hại tột cùng. Khi nghe Lý Sơ Đồng nhắc đến chiếc điện thoại, cậu ta bỗng dưng bối rối ra mặt. Mất một lúc lâu mới nặn ra được một câu: “Sơ Đồng, cái điện thoại đó… chắc anh không tặng em được đâu.” “Với lại, căn nhà…-
9,7 N • Completed
-
- Trước 1 … 18 19 20 … 24 Tiếp