admin
Truyện
1
Các chương
240
Từ
314,8 N
Bình luận
0
Đang đọc
1 ngày, 2 giờ
-
7. Cô ta khinh khỉnh liếc chúng tôi một cái, sau đó, ánh mắt dừng lại trên ông chủ tiệm vừa cãi nhau với cô ta. Rồi cô ta chỉ tay về phía ông chủ: “Bắt đầu từ ông ta, được không?” Trùm cuối xoa đầu Tiểu Mỹ, dịu dàng đáp một tiếng “Được”. Ông chủ tiệm không chút sức chống cự, dưới ánh mắt của trùm cuối, từng chút một hóa thành một vũng máu. Tiểu Mỹ mỉm cười nhìn…-
11,4 N • Completed
-
-
4. Anh ta giải thích một hồi, tôi hiểu cái gọi là “da người” thực chất giống như một loại thuốc hồi phục cấp cao hơn. Tôi theo Cố Sách đi đến tiệm da người. Anh ta đeo túi đựng tên sau lưng, đi phía trước. Nhìn bóng lưng anh ta, tôi bỗng cảm thấy hơi áy náy. Vừa nãy còn tưởng anh ta bỏ chạy, hóa ra anh ta đi mua đạo cụ để cứu tôi. “Đến nơi rồi.” Cố Sách đột nhiên dừng…-
11,4 N • Completed
-
-
Cậu bước vào con đường mù sương bên phải, nhưng đi vài bước, thấy không ai theo, cậu ngoảnh lại, thiếu tự tin: “Các người đều tin cô ta?” Cô đồng chỉ nói: “Cứ đi đi, biết đâu cậu chọn đúng.” Cậu im lặng, cứng đầu bước vào sương mù. “Đi thôi.” Linh mục chỉ đường trái. “Chờ đã.” Cô đồng ngăn lại. Ngay sau đó, từ đường bên phải, tiếng kêu cứu của…-
9,4 N • Completed
-
-
Dòng chữ chạy ngang lóe lên: Dòng cuối biến mất trước khi tôi đọc xong. Tôi tiếc nuối, muốn tìm thêm spoiler, nhưng thấy: Tôi tức muốn hộc máu. Còn năm học sinh: hai nam, ba nữ, không có gì bất thường. Lời cô đồng khiến mọi người cảnh giác lẫn nhau, im lặng. Bà thầy cúng phá vỡ bầu không khí: “Thử từng người đi! Máu gà đen, mực tàu, gạo nếp đây cả. Ai…-
9,4 N • Completed
-
-
Mặt trời tà tà, ánh đèn trong tòa nhà mờ ảo. Tiếng bước chân vang lên trong hành lang, như đàn chuột chạy qua. Mùa hè mới bắt đầu, nhưng trong tòa nhà lạnh đến rợn người. Cô đồng trẻ kéo chặt áo, hắt hơi: “Mọi người không thấy ở đây lạnh quá à?” Một bà thầy gầy gò cũng run, ôm chặt chiếc mũm đầu gắn lông chim: “Hình như lạnh thật.” “Có lẽ học sinh quên tắt…-
9,4 N • Completed
-
-
Bà đồng biến sắc, lao tới nhặt con dao. Tôi giơ quả cầu pha lê: “Đừng lại gần, nếu không tôi ra tay!” Nhưng bà không nhìn tôi, đâm thẳng dao vào người chàng đạo sĩ: “Dù sao tao chọn 2 người, mày chết hay nó chết cũng thế thôi.” Tôi kinh hoàng. Nhanh như chớp, tôi ném quả cầu pha lê vào đầu bà. Trước khi ngất, bà sững sờ: “Sao mày đánh tao?” Tôi đá thi thể chàng đạo sĩ xuống…-
7,2 N • Completed
-
-
Két sắt khóa sau ba lần thử sai. Tôi chỉ còn một cơ hội. Nên chọn cái nào? Tôi lưỡng lự, nhìn dòng chữ: Tôi mừng rỡ, vội chạy đến két sắt, nhưng dòng chữ tiếp theo khiến tôi khựng lại: Tôi sững sờ. Cái quái gì thế này? Dòng chữ quá thiếu tin cậy, tôi cắn răng, xuống phòng khách, lấy bộ bài Tarot ra. Hết cách, không dựa được vào dòng chữ, không dựa được vào…-
7,2 N • Completed
-
-
Nhìn những dòng chữ cãi nhau, tôi hơi sững sờ, rồi mừng rỡ. Đúng rồi, tôi có dòng chữ! Mỗi lần suýt bị lộ, chúng đều cứu tôi. Chúng luôn tiết lộ thông tin hữu ích. Với những thông tin này, tôi có thể sống sót! Tôi cố đè nén nỗi sợ, biết rằng nếu lộ vẻ hèn nhát lúc này, chắc chắn sẽ chết. Tôi giả vờ lão luyện, lấy quả cầu pha lê 9,9 tệ ra lau đi lau lại, rồi lôi bộ bài Tarot lậu…-
7,2 N • Completed
-
-
Từ nhỏ, tôi đã có khả năng nhìn thấy những dòng chữ chạy ngang, giống như bình luận trên màn hình. Nhờ đó, tôi biết được nhiều bí mật của những người xung quanh. Ví dụ, chiếc nội y bị chó tha mất trong ký túc xá nữ cuối cùng lại lọt vào tay nam lớp trưởng. Ví dụ, cô em út tuyên bố không tin vào hôn nhân thực ra đã có bạn gái từ lâu. Lại ví dụ, gia đình tôi thực chất là một…-
7,2 N • Completed
-
-
Tôi chợt nhớ ra Lục Hủ cũng bị đặt trong đám xác sống, sợ hãi đi kiểm tra xem trên người Lục Hủ có vết thương nào không. Sắc mặt hắn không tốt lắm, khẽ bóp tay tôi, ghé tai nói: “Anh không sao.” … Trần Ca bị thương chảy máu, thu hút rất nhiều xác sống bám theo phía sau. Chúng tôi đuổi theo hướng chúng chạy. Cuối cùng cũng nhìn thấy bọn chúng. An An lại bắn thêm một mũi, trúng…-
8,6 N • Completed
-
- Trước 1 … 17 18 19 … 24 Tiếp